Một mình đứng nơi vọng gác tiền tiêu đầu lán, giữa cái lạnh căm căm của đêm cao nguyên đá, ông cụ người Mông đã đứng gác một cách vô cùng nghiêm túc. Cụ đứng thẳng người, mắt đăm đăm nhìn vào màn sương mù dày đặc trước mặt để cảnh giác, không hề biết mấy giờ thì mình được thay ca
Người Chiếu cứ tự rướn về phía Xía, như cái ngọn cây hướng về ánh sáng mặt trời. Thân thể Xía dường như đã gắn vào người Chiếu. Chiếu còn thấy rất rõ, Xía không hề dùng đến hai cái mảnh vải tí teo màu hồng. Có lẽ, nó được Xía phơi trên sào như một thứ tín hiệu thôi. Chắc chắn là thế...
Hình ảnh nhỏ bé nhưng đầy sức chứa giọt sương đặt trên môi đá vừa mong manh vừa kiên trì, như người dân miền núi cao gieo mầm giữa khó nhọc, như ký ức vẫn sáng dù đời đôi khi nghiêng.
Chiến tranh - Cái gì cũng có thể xảy ra! Đọc bài này của Lê Va tôi lại nghĩ đến cha tôi, ông đang là Phó Bí thư Huyện ủy - Chủ tịch UB Hành chính Kháng chiến huyện Văn Lâm - Hưng Yên bỗng biến mất vào...
May quá, đọc bài Nhà Sàn- của Nhà thơ Lê Va, tôi có thêm mấy chi tiết quan trọng về nhà sàn Mường để bổ sung vào tiểu thuyết đang viết. Tôi cũng khá thuộc văn hóa Mường, nhưng Mường Phú Thọ như chỉ là...