Nói đến hoa tam giác mạch, nhiều người đã biết nó chỉ sinh tồn ở vùng núi, mà hẳn là vùng núi đá. Những bông hoa li ti, những cánh hoa li ti, mỏng manh với màu sắc giản dị mà vẫn toát lên sự tươi tắn, bí ẩn đến mê đắm. Ngắm hoa Tam giác mạch, tôi liên tưởng tới hoa Ti -gôn. Hơn cả hoa Ti-gôn, vì Tam giác mạch còn cho người ta hạt.
Viết được như Phan Hoàng, ngoài năng khiếu còn là vốn kiến thức phong phú và sự trải nghiệm thực tế đến độ chín. Chẳng phải thế sao? Ai đọc chùm thơ 1-2-3 của anh mà chỉ đọc một lần đã thâu tóm ý, tứ, nghĩa và thông điệp nhắn nhủ? Tôi dám chắc không có ai hoặc đó phải là người đọc nhiều, hiểu rộng, lại hiểu Phan Hoàng như tri kỷ.