Mắn không nhớ là Chá đã nói gì lúc ấy nữa. Tâm trạng của Mắn thật khó tả. Hình như không phải chân Mắn đã đưa cô vào nhà. Mà là sự im lặng dịu dàng đã cuốn cô đi rất xa,
Trời mỗi lúc một lạnh. Gió từ trên đỉnh núi lùa về thung lũng này đem theo mùi hoa núi rất nồng. Cái loài hoa mà bọn gái phố gọi là Ly núi ý, thơm đến phát sợ
An kinh ngạc. Anh đã tới đây rồi sao? Chương gật đầu. Tôi từng đến đây. An ngửng đầu nhìn Chương không chớp mắt. Chương có khuôn mặt và vóc dáng thật sự hoàn hảo. Chương nhặt một viên đá nhỏ lên tung hứng trên hai tay và bảo. Nghề của tôi mà.
Mai bình thản dựa lưng vào cột lán, nhìn ra màn mưa rừng dày đặc. Tiếng nước suối trượt trên những ghềnh đá rồi duỗi ra buông xuôi không thể lẫn vào tiếng mưa.
Trong ngày hội Sải Sán, mũi tên tình ái đã bắn trúng tim của hai kẻ xa lạ, lần đầu gặp gỡ. Trước khi gặp Siu, Sang từng theo đuổi vài cô, từng rung động vài lần nhưng không đâu vào đâu cả vì đó là những cô gái học rộng hiểu cao, không chấp nhận cuộc sống lam lũ ở bản.
Thấm thoắt cũng bốn tháng thằng Sỏi nghiễm nhiên trở thành người trong gia đình ông. Nó là một đứa bé rất lanh lợi, thông minh và rất nghịch ngợm. Hồi đầu về, nó nói còn ngọng, nghe mãi mới ra, thế mà giờ, rõ ràng đâu ra đấy.
Con bé nhẹ nhàng mở cửa lồng và nâng cái lồng cao ngang đầu. Con chim chào mào bay vút ra, sải cánh tầng không. Con bé nở nụ cười mãn nguyện. Ra là thế. Họ đến là chiều con. Tiền hay thật, mua được cả tự do.