Thế hệ chúng tôi hôm nay cần đi qua Gạc Ma để nhìn thấy, để nhớ và nhắc cho thế hệ sau về một hòn đảo nhỏ như cái dấu chấm trên vùng biển Đông xa xôi của Tổ Quốc.
Bên dưới sắc hoa đỗ quyên và nõn tuyết bạch trà cổ, đất rừng nguyên sinh Lai Châu còn sinh dưỡng nguồn tài nguyên quý hơn vàng sa khoáng Mường Tè, đất hiếm Đông Pao, Nậm Xe, Thèn Thầu, là thứ cây bội quý hơn: Sâm Lai Châu (Panax lai-chauensis).
Bây giờ từ trung tâm tỉnh Lai Châu đi Mường Tè chỉ còn 5 tiếng xe sedan. Hồ thủy điện tích nước, tuyến đường cũ men sông Đà, sông Nậm Na đã chìm lút đáy hồ.
Tôi thuộc lớp người khi lớn lên đất nước vừa hoà bình. Dư âm cuộc Kháng chiến trường kỳ của dân tộc trong những bài học thuộc lòng khi ngồi trên ghế nhà trường, đã len lỏi, ngầm ngã, tích tụ vào tâm trí, thể như dòng nước mát tưới lên mảnh đất khô cằn.
Núi đồi hiểm trở, công cụ làm việc thô sơ nên hiểm nguy luôn rình rập, nhất là vào mùa mưa rất nhiều tai nạn đã xảy ra. Bản thân ông Trần Huy Từ đã từng bị tai nạn bất ngờ trong quá trình thực thi nhiệm vụ
Trên đời này, nếu có thứ nước uống lên men thực sự là rượu làm say đắm từ hương thơm nồng nàn đến vị ngọt đằm quyến rũ, thì có lẽ phải nhắc đến rượu Bản Phố.
Đã bao nhiêu năm, trong giấc mơ vẫn vộc nhớ nồi bánh tro cần tiếp nước, thì tôi lại thấy mình cuộn tròn trong chăn. Đều đều giọng Mẹ kêu cầu Chúa, đan chen giữa tiếng máng cối gạo òa đổ, lúc xa lúc gần.
Vòng hoa mang dòng chữ “ Đời đời nhớ ơn các anh hùng liệt sĩ” được nhẹ nhàng thả xuống mặt biển, ngọn sóng chợt duềnh lên cao rồi sóng chợt dịu đi, gió nhẹ nhàng hơn, nắng bỗng bừng lên chói chang, mây đen cuộn xô vào một phía để lộ ra bầu trời xanh thắm.
Cũng chuyến đi đó, tôi vào Nghĩa trang liệt sĩ thị xã Cai Lậy, tỉnh Tiền Giang giúp gia đình liệt sĩ Bùi Văn Viên làm thủ tục di chuyển hài cốt về quê.