Đã bao nhiêu năm, trong giấc mơ vẫn vộc nhớ nồi bánh tro cần tiếp nước, thì tôi lại thấy mình cuộn tròn trong chăn. Đều đều giọng Mẹ kêu cầu Chúa, đan chen giữa tiếng máng cối gạo òa đổ, lúc xa lúc gần.
Vòng hoa mang dòng chữ “ Đời đời nhớ ơn các anh hùng liệt sĩ” được nhẹ nhàng thả xuống mặt biển, ngọn sóng chợt duềnh lên cao rồi sóng chợt dịu đi, gió nhẹ nhàng hơn, nắng bỗng bừng lên chói chang, mây đen cuộn xô vào một phía để lộ ra bầu trời xanh thắm.
Cũng chuyến đi đó, tôi vào Nghĩa trang liệt sĩ thị xã Cai Lậy, tỉnh Tiền Giang giúp gia đình liệt sĩ Bùi Văn Viên làm thủ tục di chuyển hài cốt về quê.
Mùa xuân năm nay khá lạ, có những ngày thật ấm, có những ngày thật lạnh thậm chí lạ nữa là cùng thời tiết miền Bắc nhưng nơi thì mưa rét căm căm, nơi lại nắng vàng rực rỡ.
Đảo Lý Sơn là vết tích còn lại của một núi lửa có 5 miệng phun được hình thành cách đây trên dưới 30 triệu năm nên đá trên đảo đều sần sùi mang dấu tích của nham thạch và các mạch nước ngầm dưới chân núi đến nay vẫn rất nóng.
Trước khi về Bản Đon, tôi ngồi tiếp chuyện với ông Bun Phon - Nguyên Phó tỉnh trưởng tỉnh Hủa Phăn trong một nhà hàng bình dị cạnh thác nước Xạ Lời cách thị xã Sầm Nưa 35 ki lô mét.
Tuy là hòn đảo ngoài biển khơi, mọi thứ thứ trước đây phải phụ thuộc cơ bản trong đất liền cung cấp. Nay xã hội phát triển, Nhà nước đầu tư, doanh nghiệp đầu tư, người dân và Nhà nước cùng làm, cùng hưởng, ở Côn Đảo giờ vừa sản xuất tại chỗ, vừa lưu thông hàng hoá với đất liền nên có tất cả những thứ mà trong đất liền có.
Thật may mắn cho tôi được Phòng Người có công - Sở Lao động Thương binh và Xã hội tỉnh Hòa Bình cung cho danh sách gần sáu nghìn liệt sĩ của tỉnh, nhờ đó tôi biết được liệt sĩ Nguyễn Văn Thá đã chuyển thờ cúng theo gia đình về quê xã Đức Lập, Đức Hòa, Chợ Lớn (nay thuộc tỉnh Long An).