Giặc quay lại chiếm thủ đô “Toàn dân kháng chiến, Toàn diện kháng chiến” Tổ quốc lên đàngTheo tiếng gọi Bác HồAnh ở lại mang “Tinh thần Hỗ Trợ”Chờ được ngày Trăng treo.Lòng nhủ lòng “Phải đốt hết đói nghèoMang ngọn lửa hướng lòng ngườithơm thảo!”Giữa mắt bãoAnh là quầng trăng.
Trong quá trình giao thoa của ý thức, tiềm thức, dưới sự điều khiển của ý thức, Trường Ca của Đỗ Hàn đã tạo hình cho cả làn gió, tạo hình cho cả sắc màu
Anh không trở về như anh hùngKhông trở về như kẻ bạiAnh về như cơn gió cũ Lướt qua lũy treKhông ai nhớ tên.Nhưng quê hương vẫn là đấtĐể hạt người gieo xuống
Bị kết án lưu đày ra Côn Đảo. Anh bị giam ở Chuồng Cọp rồi Hòn Cau, nơi ngột ngạt bởi không chỉ khói muối và gió biển, mà còn bởi khát vọng chưa tan của hàng trăm tù nhân chính trị từ khắp các đảng phái yêu nước.
Tư tưởng sáng tạo của Nhượng Tống là sự kết tinh giữa tinh thần dân tộc sâu sắc với khát vọng dân chủ hiện đại. Dù không phủ nhận bạo lực cách mạng, Nhượng Tống vẫn thiên về con đường tiến hóa hơn là phiêu lưu, chủ trương “thay máu dân tộc bằng tư tưởng, chứ không chỉ bằng máu đổ xuống”.
Nhượng Tống sống vào thời kỳ có nhiều phong trào vận động yêu nước với các xu hướng chính trị khác nhau. Đó là thời kỳ tìm đường cứu nước sôi nổi nhưng phức tạp mà không phải ai cũng chọn ngay được một hướng đi hay một đường lối đúng đắn.