Bá Thảo, đứa bé kém may mắn ngày nào cũng đã lớn lên trong vòng tay yêu thương đặc biệt của bố mẹ, trở thành một thiếu nữ cũng khá duyên dáng, xinh đẹp
Thời gian thấm thoắt trôi đi như nước sông Đà, sông Bôi, chị em chúng tôi lần lượt có gia đình và tứ tán khắp làng trên, xóm dưới, trong Nam, ngoài Bắc... Nhưng những bài hát do anh truyền dạy cho chị em chúng tôi như: Nổi lửa lên em, Chiếc gậy Trường Sơn, Ngọn đèn đứng gác... mãi nằm lòng.
Vừa nhâm nhi cà phê, tôi vừa chăm chú ngắm từng hiện vật, từng bức tranh trên tường gỗ. Dừng lại tại giá sách mà đa phần sách cũ, tôi chú ý ngay tới cuốn sách nhỏ nằm ở ô dưới cùng mang tên "Sổ tay sự kiện Chiến tranh Việt Nam" của hai tác giả người Mỹ
Lần này, trước mắt tôi là đoạn đường mới 435 như một dải lụa đang phơi trước nắng sớm, giữa một thảm thực vật xanh mướt mát của xã Thung Nai. Đây đó là nơi toạ lạc lâm trường Thung Nai xưa mà hồi nhỏ tôi đã lên thăm và ngủ lại một đêm cùng ông anh là công nhân lâm trường.
Mùa thu - quê tôi lạnh, không man mác gió mà buốt giá đến từng lỗ chân lông. Mùa đông thì khỏi nói, đó là mùa nước đóng băng dày trên các thửa ruộng và sương muối trải thảm lên cây lá.
Sau nhiều năm tìm kiếm, không có thông tin về liệt sĩ Nguyễn Văn Sửu, tình cờ tôi đọc trên báo Văn nghệ Hòa Bình có bài “Theo dấu chân người lính” của tác giả Nguyễn Xuân Chiến viết về Trung đoàn Cửu Long, tôi chú ý đến cụm từ “E20 Quân khu 9”, tôi ngờ ngợ có thể đây là Đoàn 20.