Bỗng chiếc xe đột ngột dừng lại. Tấn nghển cổ nhìn lên. Một chiếc ôtô tải to tướng chắn lù lù ngay đầu cái xe khách. Hoàng cũng thò đầu ra ngoài ngó tới. Một dãy xe dài dằng dặc nổi đuôi nhau ở phía trước.
Đang bần thần mơ tưởng ao ước thế, bỗng Y-cờ-let nhìn thấy ở phía trước có một đoàn các con vật hình hài như những chiếc que gậy. Đoàn này khá đông. Kích cỡ gần giống với nó.
Chưa kịp định thần, định hướng thì Xuân bị cái gì đó quấn chặt lấy nó, khiến nó khựng lại. Tấm màng che kín mặt. Xuân tối tăm mặt mũi, cuống cuồng ra sức chống đỡ.
Nằm thẳng đơ giữa đường, Y-cờ-lét nghĩ vẩn vơ và nhớ về làng. Vừa nhớ I-bị-thịt, nó lại nhớ sang những người khác. Nỗi nhớ nọ chồng đè lên nỗi nhớ kia. Không biết bọn cái Cúc cổ cò, bé O phục phịch, cái Xuân xinh xắn và mấy thằng bạn nối khố của mình nữa…