Xóm vắngNhững con người chung số phậnChung ước mơNhững đứa trẻ lớn lên đừng ăn cắpNhưng được đến trườngƯớc mơ nấp sau những đồng bạc giá trị bốn con số
Tân SơnCây rừng qua mùa khô khátĐêm ghé vách nhà sàn nghe câu hátNgắm cô con gái sắp theo chồngThoăn thoắt cài hoa thổ cẩmđể sáng mai chăn, gối, màn thêm đẹpsúng sính cùng nụ cười rạng rỡ cô dâu
Những con cá ngoài khơiTung tăng đón nắng mặt trờiNghe câu chuyện về loài cây ưa bóngCá bỗng hỏi: - Đó là giống cây gì?Rồi lại quẫy đuôi rẽ ngang làn sóngMang câu hỏi theo những cánh buồm căng
Sóng nước bềnh bồng. Mái chèo thì ngắn, dòng sông thì dài. Bữa nghèo cơm sắn, cháo khoai. Nuốt lo, nhịn tiếng thở dài -dấu con. Lời ru vẫn ánh trăng tròn. Cho con trong sáng tâm hồn. Mẹ ơi!
Có nơi nào như quê hương tôi ? Nơi biên cương Ðồng Văn, Mèo Vạc Núi đá chập chùng ngàn năm trầm mặc Bức tường thành, biên ải xa xôi ... Cái thuở theo mẹ, cha vượt cổng trời Bàn chân nhỏ đạp vào đá sắc Cây ngô mọc trên nỗi niềm khao khát Nắm đất mẹ gùi đủ để sinh sôi.