Cũng chuyến đi đó, tôi vào Nghĩa trang liệt sĩ thị xã Cai Lậy, tỉnh Tiền Giang giúp gia đình liệt sĩ Bùi Văn Viên làm thủ tục di chuyển hài cốt về quê.
Dẫu em có đứng xa, có ơ thờ nhưng xin em đừng bao giờ nhạo báng. Đừng cười cợt chế giễu anh như cô bé mặc áo ấm vô thức nhìn kẻ khất thực run rẩy trên đường vào mùa đông giá lạnh.
An kinh ngạc. Anh đã tới đây rồi sao? Chương gật đầu. Tôi từng đến đây. An ngửng đầu nhìn Chương không chớp mắt. Chương có khuôn mặt và vóc dáng thật sự hoàn hảo. Chương nhặt một viên đá nhỏ lên tung hứng trên hai tay và bảo. Nghề của tôi mà.
Vừa nhâm nhi cà phê, tôi vừa chăm chú ngắm từng hiện vật, từng bức tranh trên tường gỗ. Dừng lại tại giá sách mà đa phần sách cũ, tôi chú ý ngay tới cuốn sách nhỏ nằm ở ô dưới cùng mang tên "Sổ tay sự kiện Chiến tranh Việt Nam" của hai tác giả người Mỹ
Lần này, trước mắt tôi là đoạn đường mới 435 như một dải lụa đang phơi trước nắng sớm, giữa một thảm thực vật xanh mướt mát của xã Thung Nai. Đây đó là nơi toạ lạc lâm trường Thung Nai xưa mà hồi nhỏ tôi đã lên thăm và ngủ lại một đêm cùng ông anh là công nhân lâm trường.
Những ngày cuối tháng Chạp, mỗi người con xa quê đều đang vất vả với những lo toan, làm việc chăm chỉ để chuẩn bị tốt nhất cho chuyến xe trở về nhà, quây quần với người thân trong không khí ấm cúng đón chào năm mới.
Thế rồi anh kể, thì ra đợt lũ vừa rồi đã làm xáo trộn tất cả thành phố. Nhiều chiếc xe sang cũng bị trôi ra khu nông thôn, gà vịt từ ngoài kia lại táo tác nổi trôi vào trong phố.