Mùa hoa gạo rụng là mùa đom đóm bay ra, bà tôi bảo :" Đom đóm bay ra, hoa gạo rụng xuống thì tra hạt vừng". Đó là mùa bà ra tra vừng ngoài bãi. Còn trên cánh đồng làng, đom đóm bay ra lại là mùa sâu von cắn đòng đòng. Những con sâu này do bướn trắng đẻ ra.
Năm 1987, rời quân ngũ về quê Hà Nam, sau khi hết tiêu chuẩn lương thực 6 tháng cho quân nhân phục viên, ông Quý không biết làm gì để lấy cái ăn cho một gia đình 8 khẩu (bố, mẹ già, vợ chồng ông và 4 con nhỏ).
Thế hệ chúng tôi hôm nay cần đi qua Gạc Ma để nhìn thấy, để nhớ và nhắc cho thế hệ sau về một hòn đảo nhỏ như cái dấu chấm trên vùng biển Đông xa xôi của Tổ Quốc.
Ban đầu, tôi không hiểu tại sao bá dâu tôi chỉ ngồi tựa vào cây cột đấy ? Mãi sau này tôi mới biết, bá dâu ngồi đấy để nhìn qua cửa vóng, sẽ ngắm trọn vẹn rặng cam giấy qua cả bốn mùa xuân, hạ, thu, đông
Bên dưới sắc hoa đỗ quyên và nõn tuyết bạch trà cổ, đất rừng nguyên sinh Lai Châu còn sinh dưỡng nguồn tài nguyên quý hơn vàng sa khoáng Mường Tè, đất hiếm Đông Pao, Nậm Xe, Thèn Thầu, là thứ cây bội quý hơn: Sâm Lai Châu (Panax lai-chauensis).
Bây giờ từ trung tâm tỉnh Lai Châu đi Mường Tè chỉ còn 5 tiếng xe sedan. Hồ thủy điện tích nước, tuyến đường cũ men sông Đà, sông Nậm Na đã chìm lút đáy hồ.
Chè hãm ngon lá phải chớm già, màu xanh thậm, không ủng úa. Chè mới hái hai diềm răng cưa sâu dầy căng, cuống lá chưa thâm héo. Rửa chè chỉ được khỏa nhẹ tay cho sạch bụi bẩn nhưng hãm lại phải vò dầm dập, tráng lượt nước sôi cho tái lá rồi mới chế nước ủ sao cho phai thôi dưỡng chất có trong lá chè được tiết ra triệt để. Bàn tay này…”