Tôi rời căn phòng nhỏ của thầy lòng rưng rưng xúc động. Đi xuyên qua làn khói tôi không còn thấy mùi thịt chả. Lòng tôi nhẹ nhõm và thơm tho như một chiếc bánh mì…
Chúng tôi ngồi cho đến khi trà pha đã nhạt. Bốn bề hàng xóm đã tắt dần bóng đèn đi ngủ. Vài tiếng vạc ăn đêm vọng lại từ đồng. Thầy giục tôi vào nhà ngủ sớm không mệt.
Nhà Dao nghèo, chỉ có hai mẹ con nương tựa vào nhau. Mẹ Dao quanh năm đau ốm nên hết con trâu buộc ở gốc đào, mấy đàn gà lớn nhỏ ngoài vườn, vài lứa lợn trong chuồng lần lượt ra đi.