Có lẽ, hơn ai hết, thấm cái cay cực của kẻ từng “bán danh ở lúc rườm rà thú vui”, tưởng chừng không thể ngóc đầu dậy, nên Nguyễn Đình Tuy đã quyết “ mua lại danh ở lúc sa đà” bằng tất cả tâm lực của mình. Và, ông đã, đang giành lại những gì đánh mất.
Việc bỏ tên phố Chợ Đồn hoặc chợ Đồn thiết nghĩ không chỉ làm mất đi cái tên thân thiết với nhiều thế hệ người dân không chỉ nơi đây, mà vô tình làm mất giá trị văn hóa và lịch sử hình thành và phát triển của một khu dân cư có từ thời trung đại của tỉnh Mường Hòa Bình.
Năm 1987, rời quân ngũ về quê Hà Nam, sau khi hết tiêu chuẩn lương thực 6 tháng cho quân nhân phục viên, ông Quý không biết làm gì để lấy cái ăn cho một gia đình 8 khẩu (bố, mẹ già, vợ chồng ông và 4 con nhỏ).
Lần đầu tiên nghe tiếng “khán bò”Cứ tưởng người dân chào mình: Cán bộMãi mới biết, “khán bò” là khỏe không?Người Tày chào nhauBằng lời hỏi thăm sức khỏe
Trên cao nâng đỡMây hồng đang mọc và bay lên từ đấtGọi nắng về phát tiết sương maiDưới thấp.Không thấy mây mọc từ chân,Lơ lửng trên đầu ngọn lau phơ phất.