Tuy là hòn đảo ngoài biển khơi, mọi thứ thứ trước đây phải phụ thuộc cơ bản trong đất liền cung cấp. Nay xã hội phát triển, Nhà nước đầu tư, doanh nghiệp đầu tư, người dân và Nhà nước cùng làm, cùng hưởng, ở Côn Đảo giờ vừa sản xuất tại chỗ, vừa lưu thông hàng hoá với đất liền nên có tất cả những thứ mà trong đất liền có.
Có nơi nào như quê hương tôi ? Nơi biên cương Ðồng Văn, Mèo Vạc Núi đá chập chùng ngàn năm trầm mặc Bức tường thành, biên ải xa xôi ... Cái thuở theo mẹ, cha vượt cổng trời Bàn chân nhỏ đạp vào đá sắc Cây ngô mọc trên nỗi niềm khao khát Nắm đất mẹ gùi đủ để sinh sôi.