Tư tưởng Hỗ Trợ của anhTừng bị vùi sâu dưới các khẩu hiệuGiờ được nhắc lạiTrong các lớp học triết phương ĐôngTrong những cuốn sách nói về“Cộng sinh - Khai phóng - Nhân văn”Trong những câu thơ nói về lẽ sống!Một học giả trẻ đọc bản dịch “Nam Hoa Kinh”Không biết ai dịchChỉ thấy lòng mình dịu lạiVà một thoáng trăngLướt trong đáy mắt.
Thế hệ chúng tôi hôm nay cần đi qua Gạc Ma để nhìn thấy, để nhớ và nhắc cho thế hệ sau về một hòn đảo nhỏ như cái dấu chấm trên vùng biển Đông xa xôi của Tổ Quốc.
Chiến tranh đã đi qua lâu rồi, tuổi tác con người không cưỡng nổi quy luật của tự nhiên, tạo hóa. Do thất lạc sau chiến tranh, do cuộc mưu sinh, hay do số phận-
Ban đầu, tôi không hiểu tại sao bá dâu tôi chỉ ngồi tựa vào cây cột đấy ? Mãi sau này tôi mới biết, bá dâu ngồi đấy để nhìn qua cửa vóng, sẽ ngắm trọn vẹn rặng cam giấy qua cả bốn mùa xuân, hạ, thu, đông
Bên dưới sắc hoa đỗ quyên và nõn tuyết bạch trà cổ, đất rừng nguyên sinh Lai Châu còn sinh dưỡng nguồn tài nguyên quý hơn vàng sa khoáng Mường Tè, đất hiếm Đông Pao, Nậm Xe, Thèn Thầu, là thứ cây bội quý hơn: Sâm Lai Châu (Panax lai-chauensis).
Bây giờ từ trung tâm tỉnh Lai Châu đi Mường Tè chỉ còn 5 tiếng xe sedan. Hồ thủy điện tích nước, tuyến đường cũ men sông Đà, sông Nậm Na đã chìm lút đáy hồ.
Giặc quay lại chiếm thủ đô “Toàn dân kháng chiến, Toàn diện kháng chiến” Tổ quốc lên đàngTheo tiếng gọi Bác HồAnh ở lại mang “Tinh thần Hỗ Trợ”Chờ được ngày Trăng treo.Lòng nhủ lòng “Phải đốt hết đói nghèoMang ngọn lửa hướng lòng ngườithơm thảo!”Giữa mắt bãoAnh là quầng trăng.