Trong quá trình giao thoa của ý thức, tiềm thức, dưới sự điều khiển của ý thức, Trường Ca của Đỗ Hàn đã tạo hình cho cả làn gió, tạo hình cho cả sắc màu
Trên đời này, nếu có thứ nước uống lên men thực sự là rượu làm say đắm từ hương thơm nồng nàn đến vị ngọt đằm quyến rũ, thì có lẽ phải nhắc đến rượu Bản Phố.
Anh không trở về như anh hùngKhông trở về như kẻ bạiAnh về như cơn gió cũ Lướt qua lũy treKhông ai nhớ tên.Nhưng quê hương vẫn là đấtĐể hạt người gieo xuống
Ông không ngây ngô hy vọng Nghe Mưa sẽ được người đời hân hoan đọc, sẽ đánh thức những ai đó đang mộng du mê lộ. Nhưng chắc chắn, Nó đã thức tỉnh tâm não ông. Và ít ra là thêm một độc giả là tôi.
Mắn không nhớ là Chá đã nói gì lúc ấy nữa. Tâm trạng của Mắn thật khó tả. Hình như không phải chân Mắn đã đưa cô vào nhà. Mà là sự im lặng dịu dàng đã cuốn cô đi rất xa,
Bị kết án lưu đày ra Côn Đảo. Anh bị giam ở Chuồng Cọp rồi Hòn Cau, nơi ngột ngạt bởi không chỉ khói muối và gió biển, mà còn bởi khát vọng chưa tan của hàng trăm tù nhân chính trị từ khắp các đảng phái yêu nước.