Ban đầu, tôi không hiểu tại sao bá dâu tôi chỉ ngồi tựa vào cây cột đấy ? Mãi sau này tôi mới biết, bá dâu ngồi đấy để nhìn qua cửa vóng, sẽ ngắm trọn vẹn rặng cam giấy qua cả bốn mùa xuân, hạ, thu, đông
Hóa ra, đó là một cành cây bị rách toạc khỏi thân khoảng một phần ba. Ai đó đã dùng áo cũ để băng lại cho nó. Trong cảm giác tức tối, ghen tỵ hỗn độn trộn lẫn, Ngoạn vẫn thấy le lói trong tim mình một nỗi niềm gì đó mang tên Chàm.
Giọng của em bỗng dưng thật nhẹ, thật nhẹ, âm thanh rên rả khuất chìm vào những vùng tối lịm… Bỗng tôi nhìn thấy nhòa trong màu chết, dưới ánh trăng hạ tuần, phía vực sâu trước mặt, một dải mây bềnh bồng, mỏng tang, hình chiếc khăn phu la theo gió vẫy đùa…
Cô con dâu cả cũng là bác sỹ, nghe bố chồng nói có người về giúp làm cỗ thì sướng quá nên niềm nở nhưng không quên đá xoáy. Vâng, cháu chào dì ạ. Dì trẻ đẹp quá. Có khi hơn nhà cháu đến năm, sáu tuổi ấy nhỉ.
An kinh ngạc. Anh đã tới đây rồi sao? Chương gật đầu. Tôi từng đến đây. An ngửng đầu nhìn Chương không chớp mắt. Chương có khuôn mặt và vóc dáng thật sự hoàn hảo. Chương nhặt một viên đá nhỏ lên tung hứng trên hai tay và bảo. Nghề của tôi mà.
Câu chuyện của cô lẫn trong gió táp, trộn trong mưa rơi, Bàng chỉ nghe loáng thoáng. Nhưng không hiểu sao, gần trưa hôm đó, anh cứ lái xe chạy lòng vòng quanh khu Tòa án thành phố, có ý mong gặp lại cô.
I did not understand why since the day I came here, I came to this small coffee shop to satisfy my coffee addiction and leave my soul finding the inspiration?