Giọng của em bỗng dưng thật nhẹ, thật nhẹ, âm thanh rên rả khuất chìm vào những vùng tối lịm… Bỗng tôi nhìn thấy nhòa trong màu chết, dưới ánh trăng hạ tuần, phía vực sâu trước mặt, một dải mây bềnh bồng, mỏng tang, hình chiếc khăn phu la theo gió vẫy đùa…
Tôi thuộc lớp người khi lớn lên đất nước vừa hoà bình. Dư âm cuộc Kháng chiến trường kỳ của dân tộc trong những bài học thuộc lòng khi ngồi trên ghế nhà trường, đã len lỏi, ngầm ngã, tích tụ vào tâm trí, thể như dòng nước mát tưới lên mảnh đất khô cằn.
Cho tới khi ông biết chắc người khách ông mong không tới, ông nâng li rượu lên dốc cạn, chạm với tất cả mọi người, hết li này tới li khác. Từ cảm nhận hơi men nồng chát đắng cho tới lúc giác quan trong miệng trở thành chai lì, vô vị ông vẫn uống, như chưa bao giờ được uống.
Dẫu em có đứng xa, có ơ thờ nhưng xin em đừng bao giờ nhạo báng. Đừng cười cợt chế giễu anh như cô bé mặc áo ấm vô thức nhìn kẻ khất thực run rẩy trên đường vào mùa đông giá lạnh.
I did not understand why since the day I came here, I came to this small coffee shop to satisfy my coffee addiction and leave my soul finding the inspiration?
Trên tấm phông vải nhung màu tím, phần hoạ tiết treo là một tấm panô trang trí bức hoạ vẽ một tờ giấy bạc Mĩ có mệnh giá l00USĐ - đó là biểu tượng Câu lạc bộ của những nhà triệu phú.
Dãy số 303 in sau lưng áo sọc trắng đen, mà những người tù vẫn gọi đùa là “đội tuyển Juven... tù ” như một con số gánh cho cái sự 0 ở cuộc đời của một “ông vua” không ngai.