Làng luôn mang đặc trưng vùng miền, là không gian văn hóa, là một thứ bảo tàng hơn mọi bảo tàng- bảo tàng sống. Làng với các di tích, các công trình kiến trúc cổ xưa như đình, chùa, cổng làng, cây đa, bến nước.
Gần đây, trong khi nhiều người mải chạy theo các cách tân hình thức như haiku hay namkau, mô phỏng Nhật Bản, thơ bốn chữ lại ít được chú ý. Trong bối cảnh đó, Linh Chi đã đem lại cho thể thơ này một sức sống mới.
Sau khi đánh bật quân Mã Viện khỏi thành Ốc, giữ vững vùng đất Khê, do vậy bảo vệ được Mê Linh, các tướng sĩ Văn Lang hết sức phấn chấn. Tuy nhiên, với cương vị là tổng chỉ huy của cuộc kháng chiến, Trưng Trắc hiểu rằng, chiến tranh mới chỉ bắt đầu.
Đó là một ngày đẹp trời, nắng sớm hào phóng tưới lên cánh đồng lúa đang xanh mơn mởn, rắc những cánh phấn sáng lấp lánh lên mặt sông như những mảnh giấy trang kim vàng.
Vừa đến giờ thìn, Trắc đánh trống báo hiệu tập họp. Đấy là lần đầu tiên, Trắc đánh trống trong một dịp thiêng liêng mỗi năm chỉ có một lần như thế. Tiếng trống vang lên uy nghi, đúng là tiếng trống cái, lan đi xa, rồi tiếp sau đó là những tiếng trống con nối nhau hưởng ứng.
Từ đất Lão trở về, Trắc nói với bà Thiện về việc tuyển chọn những trai tráng các làng chạ, hương thôn, lập các đội dân binh, mùa màng thì cày cấy, gặt hái, những lúc nhàn rỗi thì luyện tập.
Đất Chu Diên nằm ở phía tây- nam Mê Linh, lưng tựa vào dải Ba Sơn hùng vĩ, phía trước có sông Hũ trong vắt cuồn cuộn đổ vào sông Cái, từ trên đỉnh Ba Sơn nhìn xuống nom giống như mẹ con Giao Long vờn nhau, cuồn cuộn sóng.