Lành cứ ngồi cười. Không tin nhưng mà sợ. Một nỗi sợ hãi mơ hồ bởi những điều không nhìn thấy nhưng có nhiều sự việc trùng hợp với những điều báo trước thông qua những người có tài đoán được tương lai, vận hạn của con người.
Và, bây giờ tôi đang là một phần của cái gọi là “học thuyết” Thành phố trong nông thôn của anh Hồng, dù ở đâu, dưới đường ngầm hay ánh sáng thì cầu cho lòng tốt mỗi thời luôn luôn được cover như Giám đốc Lục mong muốn. Và một điều quan trọng khác là tôi tự tẩy não, thấy mình lớn lên. Có tuổi trẻ và sự khao khát mãnh liệt.