Ngày 06 tháng 3 năm 2026 – Ban Nhà văn nữ Hội Nhà văn Hà Nội phối hợp với tác giả - Nhà văn Nguyễn Thị Vân Anh tổ chức tọa đàm giới thiệu tập truyện ngắn và ký “Những người đàn bàn đi qua chiến tranh” do Nhà xuất bản Phụ nữ Việt Nam ấn hành quý I năm 2026.
Cả hai đều không còn là họ - không còn là thanh niên, không còn là người lính, không còn là đứa con - mà chỉ là những xác sống qua từng ngày. Họ là những biểu tượng câm nín, không thể được vinh danh, chỉ có thể được thương xót.
Trong dịp tổng kết năm 2024, sau khi lên khán đài nhận giải, anh tặng bạn bè tập thơ “Đưa em về quê nội” của mình. Tôi cũng may mắn nằm trong danh sách được tặng,
Tri thức bản địa dân tộc Tày -Thái được biểu hiện rõ ràng nhất trong lĩnh vực văn học, nghệ thuật. Do có chữ viết riêng ra đời từ thế kỷ IX theo hệ chữ Thái Kra-Dai (hay còn gọi là Tai-Kadai) tương đồng với chữ viết của một số quốc gia như: Lào, Thái lan, Cam Pu chia,…
Ngôn ngữ truyện ngắn trong tập truyện “Cái bớt hình bạch tuộc” mang đậm khẩu khí đời sống. Đó là thứ ngôn ngữ thô ráp, thẳng băng, đôi khi cộc cằn, nhưng chính sự không trau chuốt ấy lại tạo nên sức nặng hiện thực rất đời
Nhượng Tống sống vào thời kỳ có nhiều phong trào vận động yêu nước với các xu hướng chính trị khác nhau. Đó là thời kỳ tìm đường cứu nước sôi nổi nhưng phức tạp mà không phải ai cũng chọn ngay được một hướng đi hay một đường lối đúng đắn.
Khi sử dụng từ ngữ “chéo khoeo”, độc lạ và sự phá chuẩn có ý thức, tác giả thường sử dụng nhiều tổ hợp từ “lệch chuẩn” kết hợp thông thường, tạo cảm giác “không trơn tru”, “không đúng quỹ đạo ngôn ngữ” buộc người đọc phải dừng lại suy ngẫm, thậm chí lôi từ điển ra đối chiếu.
Sau hơn nửa thế kỉ, khi đã là nhà thơ thành danh, năm 2024, anh cho ra đời tập thơ chọn lọc “Lục bát tìm tôi”, “Hội cồng mùa xuân” là bài thơ đầu tiên trong tập thơ 50 bài lục bát này.
Ai cũng biết HIV là thứ vi trùng gieo căn bệnh thế kỷ, nhiễm phải coi như cầm chắc cái án tử hình. Biết bao thân phận những mỹ nữ nhà lành của mọi miền quê vì gia cảnh bất hạnh mà nhiễm phải.