Mùa hoa gạo rụng là mùa đom đóm bay ra, bà tôi bảo :" Đom đóm bay ra, hoa gạo rụng xuống thì tra hạt vừng". Đó là mùa bà ra tra vừng ngoài bãi. Còn trên cánh đồng làng, đom đóm bay ra lại là mùa sâu von cắn đòng đòng. Những con sâu này do bướn trắng đẻ ra.
Chè hãm ngon lá phải chớm già, màu xanh thậm, không ủng úa. Chè mới hái hai diềm răng cưa sâu dầy căng, cuống lá chưa thâm héo. Rửa chè chỉ được khỏa nhẹ tay cho sạch bụi bẩn nhưng hãm lại phải vò dầm dập, tráng lượt nước sôi cho tái lá rồi mới chế nước ủ sao cho phai thôi dưỡng chất có trong lá chè được tiết ra triệt để. Bàn tay này…”
Trong số các hoạt động của các văn nghệ sĩ đất Tổ tại Trại sáng tác Văn học nghệ thuật Vũng Tàu lần ấy là cuộc gặp gỡ, giao lưu với nhạc sĩ Trần Tiến – một trong những cây đại thụ và là nhân vật có ảnh hưởng sâu rộng nhất của nền âm nhạc đương đại Việt Nam
Cũng là màu đỏ cháy hết mình suốt mùa hè nóng bỏng là hoa phượng, nhưng hoa gạo, năm cánh của chúng lại dày, mềm và thô, đặc biệt nhụy của hoa gạo là màu trắng nhạt, lấm tấm như những hạt gạo chiêm.
Tôi vẫn đinh ninh có dịp đưa mẹ ra ngắm biển mênh mông, để mẹ trông thấy bình minh rực rỡ phía chân trời; nghe sóng biển ầm ào mà ở nhà mẹ vẫn hằng ao ước;
Trong đời biết bao lần bên nồi bánh chưng ở chốn quê nhà hay nơi này nơi khác, nhưng ấn tượng nhất với tôi là bên những nồi bánh chưng ở ngoại thành Hà Nội mà tôi thuê nhà, ở trọ.
Dẫu em có đứng xa, có ơ thờ nhưng xin em đừng bao giờ nhạo báng. Đừng cười cợt chế giễu anh như cô bé mặc áo ấm vô thức nhìn kẻ khất thực run rẩy trên đường vào mùa đông giá lạnh.