Hà Phạm Phú
NGƯ PHỦ
Ngư phủ ngồi lặng như mô đất
Chiếc cần câu thả bóng ngoằn ngoèo
Vầng thái dương soi gương rửa mặt
Dòng sông trôi cuốn màn đêm theo
Đâu đấy đáy sông mật phục
Mùi thơm quyến rũ tự chiều qua
Con cá chép được mặt trời đánh thức
Vọt lên cao mạnh mẽ lấy đà
Lưỡi câu chùm nhanh như chim cắt
Con chép chưa kịp đau đã bị kéo lên trời
Những cú giãy như tận cùng cơn khát
Những giọt nước cuối cùng bốc hơi
Ngư phủ bật đứng lên la hét
Ha ha ha, con chép đẹp không ngờ
Gã huyên thuyên bọt sùi trắng mép
Gió quẩn về khai ngái mùi dưa
Ánh nắng lóe lướt bạc trên lớp vẩy
Máu ứa ra từ những vết thương
Ngư phủ bắt nhốt vào túi lưới
Nào ngoan nào, cô nương
Như cô gái sa bẫy tình khốn khổ
Con chép bơi đôi mắt gương soi
Mặt ngư phủ đỏ bừng như có lửa
Cứ đung đưa đau đáu say mồi
Lúc đứng bóng réo vang chuông điện thoại
Ngư phủ thu gom vội vã cuống cuồng
Chất đầy xe đồ câu và túi cá
Gã đi rồi, buốt nhói dọc theo sông.
TỔ CHIM
Treo chắc trên cành cây
Lẫn giữa những quả chay, đám lá
Đôi chim xanh không mỏi mỗi ngày
Tha những cọng rơm vàng kết tổ
Chiếc tổ nơi trú ngụ của đôi chim
Nơi che mưa và chắn gió
Nơi một sớm mai bung nở
Líu ríu giọng non rung động mặt trời
Chiếc tổ giữ chim nhỏ khỏi rơi
Che giấu mắt săn mồi chim cắt
Thoảng lá lao xao tiếng đập
Những đôi cánh non mềm
Rồi một ngày cây chay ngơ ngác
Chiếc tổ như vỏ quả khô bám chắc
Nghiêng như chiếc tai lắng nghe
Những con chim ấy sẽ quay về.
XÁC RẮN
Tôi nhìn thấy xác rắn mỏng, bộp
Lấp ló nắng trong bụi dứa gai
Quằn quại sống còn lưu dấu vết
Trên Gò Sồi một ban mai
Một năm rắn nhiều lần lột xác
Trút bỏ khuôn hình khô cứng bệnh tật
Lột xác phải trườn qua đớn đau
Phải lột cả màng che đôi mắt
Tôi từng gặp một con rắn trên đỉnh Gò Sồi
Tôi nhìn nó. Nó nhìn tôi
Chốc lát, hai kẻ không quen biết
Đường ai nấy đi, đã rất lâu rồi
Có thể là xác của con rắn ấy
Còn sống đến ngày nay
Đời vô thường chẳng ai biết chắc
Lột xác dược phương rắn bảo vệ giống nòi.
CHIẾC LÁ RƠI BAY NGANG CỬA SỔ
Buổi sáng mở cửa, một trận gió
Cuốn theo lá vàng ngang cửa sổ
Tôi thấy bước bước thời gian
In lên như những dấu chân mờ tỏ
Tôi muốn viết những câu thơ
Về chiếc hạt vùi trong đất đỏ
Mầm xuyên qua lãng quên nứt vỏ
Vượt rất nhiều xuân hạ thu đông
Tôi muốn viết về bão giông
Bất lực trước rễ sâu bền chắc
Mùa hoa chín rụng thơm mặt đất
Chim về chọn hạt cánh vỗ đầy
Tôi muốn viết về giấc mơ cây
Di cư qua những miền sa mạc
Những thành phố ngổn ngang sắt thép
Những con đường nắng khét tóc xanh
Những chiếc lá rơi ngang qua cửa sổ
Có gì giống những câu thơ
Trằn trọc bao đêm không ngủ
Khát khao nắng ấm chân trời
Những câu thơ như lá rơi rơi.
MARATHON TRÊN TUYẾT
Đấu trường tuyết
Marathon thanh trượt
Những đấu sĩ trẻ trai
Trắng toát năm mươi ki-lo-met
Băng khỏi đám đông
Những người nhanh nhất
Giữa vô tận mênh mông
Loang loáng chấm sáng loài chim cắt
Đa chiều thách thức
Dốc ngược không gian
Lửa đốt thời gian
Đấu sĩ đấu mình đơn độc
Vạch đích chập chờn phía trước
Nhà vô địch vượt qua
Ngã gục
Những lá cờ phất lên. Nước mắt...
---------------------
(Nhân xem thi trượt tuyết băng đồng/
Olimpic mùa đông ở Milan Italia ngày 21/2/26 tức mồng 5 tết )
HOÀI NIỆM
Đêm phẳng lặng như mặt hồ sâu
Nhú lên vầng trăng non hoài niệm
Vầng trăng như cánh diều
Chở ta bay mãi vào phiêu lãng
Ta vượt núi cao dốc hiểm sương mù
Tìm sợ hãi để gần nhau thêm nữa
Nghe tiếng đá rơi vực thẳm âm u
Trong giá lạnh nhóm lên ngọn lửa
Ta đi ra biển dự báo có bão giông
Mong trái tim sẽ bình yên nhịp thở
Học ngư phủ kĩ năng hạ buồm
Để con thuyền vẹn nguyên khi sóng đổ
Ta như sông mải miết chảy về xuôi
Hòa vào đại dương trở nên vô dạng
Những hoài niệm đã rơi đâu ấm nóng
Rất quen mà lại rất xa xôi...
H.P.P