Nguyễn Khang
XÓM VẮNG
Xóm vắng
Những con người chung số phận
Chung bốn mùa Xuân Hạ Thu Đông
Chung cả những đứa con
Bầu sữa nào cũng là sữa mẹ mình
Xóm vắng
Những con người chung số phận
Chung kiếp mưu sinh
Đàn ông thèm rượu, đàn bà thèm câu chửi thề tục tĩu
Vợ chồng quen với những tác động vật lý
Mặn mòi những giọt nước mắt con trẻ vừa đi học vừa khóc
Xóm vắng
Những con người chung số phận
Chung ước mơ
Những đứa trẻ lớn lên đừng ăn cắp
Nhưng được đến trường
Ước mơ nấp sau những đồng bạc giá trị bốn con số
TA TÌM THẤY NHAU
Em tìm thấy tôi ở cuối đường tàu
Sau những năm chạy song song ở ngôi nhà cuối xóm
Tôi tìm thấy em trong những đêm mưa lặng
Thấy bóng ai vất vả thổi cơm khuya
Thấy bóng ai lặng trên bức tường rơi vữa
Tiếng nhai cơm ấm ức chuyện chiều giữa chợ
Tiếng mưa nức nở tiếng ho khan
Ta tìm thấy nhau
NHỮNG TUÝP MÀU BẸP DÚM
Những ống màu bẹp dúm
Nằm lăn lóc trên sàn xưởng vẽ
Chúng chán người vẽ tranh
Như người vẽ tranh chán chúng
Tuýp màu đỏ nằm lẫn túyp màu cam tranh nhau thở
Chúng thổi lửa cho bếp nhà sàn từ năm ngoái đến giờ vẫn chưa được nghỉ
Túyp màu xanh nay tựa lưng vào màu xanh lục tựa lưng vào tuýp màu tím khô khốc
Chúng khóc vì không thể hòa thành màu chàm lam
Cho người vẽ bôi thành cánh đồng tam giác mạch
Con mèo mẫu màu đen
Không thể ngồi yên
Nó ngửi thấy mùi cá trong bức tranh cháu bé mẫu giáo lớp mầm
Tô lại còn ướt hôm qua
Người vẽ tranh đứng lên đi lại tìm những cây cọ gãy.
N.K