Lê Va
NHỮNG MẢNH VÁ
Sự khờ dại của chúng ta
mở ra không bờ bến
Ngôi nhà chung thì đua nhau phá kỹ
tổ riêng mình lại cầu thả cất xây
thiếu tạo dựng thừa ăn xổi ăn vay
tưởng là tích cóp cuộc sống
có hay đâu
đang trả lãi cho cái kết cận kề
Sợ mưa rơi vào mặt
thì nhọn hoắt mái nhà
sợ hiểm nghèo
lại xé áo giáp
đón tia chết xuyên vào cơ thể
sợ nhân họa
lại dọn đường đón thiên tai
lũ lụt cuốn phăng
đào bới cả phần tâm linh dưới những ngôi nhà
phá cân bằng
nhận chao đảo ngả nghiêng
bắt con trẻ phải học bơi từ trong bụng mẹ
trời thủng
đất nóng
biển dâng
con người đang “ếch luộc”
trong giếng nhà của mình
Cứ việc kiếm tìm
chỗ thứ hai có thể chứa chấp loài người
mặc dù chưa ai có ý định đi đâu
cứ việc khen trăng
vì không ai ép được ai lên sống với chị Hằng
đỏ ca dao cổ tích
trăng sao cũng chỉ điểm tô cho trái đất
này thôi
Không nặng lời nói ta khờ dại
tạo cái chết cho chính mình
không nặng lời nói ta độc ác
làm ngàn cái chết trong ngày
triệu cái chết trong năm
hơn cả sự hủy diệt trong các cuộc chiến
phân chia chiếc bánh, bóng mây
loài người
không thể mãi là con sói của chính mình
Hãy thức giấc sau một đêm chóng mặt
ra ngoài trời hít thở vươn vai
sảng khoái nghe chim hót
hân hoan cây lá đón chào
thanh bình từ trong lòng hớn hở
đất – trời
thân thiết làm sao
Hãy xiết chặt tay
vá tầng ôzôn ngay trên mặt đất
trong mỗi con người
trả lại màu xanh
phủ những miếng vá chằng vá đụp
đang nham nhở đồi nương
để hòn sỏi trắng
được nằm bên nhau dưới dòng suối trắng
Hoa thổ cẩm trải rộng
vá lành sai lầm khờ dại của chúng ta.
L.V