Ngày rằm tháng 3 năm 1578, Vợ chồng Hiến sát sứ Nguyễn Minh Dương đi cúng dường ở Chiêu Thiền Tự, khi quay về gặp một toán quân lính nhốn nháo đánh đuổi lẫn nhau rất hỗn loạn, sau khi đám hỗn quân ấy giải tán, cả hai vợ chồng đều bị đâm chết trên kiệu.
Sương quẩn quanh luồn lách theo hướng gió. Sương vón cục cuộn trôi, lênh đênh dạt góc này góc khác. Sương lật ngược lên làm lộ ra vài hòn đảo chỉ có lũ khỉ lang thang leo trèo trên đám cây rậm rạp.
Lỗ thủng trên ngực áo là nỗi buồn khó quên của chàng binh nhất mười chín tuổi, trong một đêm tổ ba người của anh đi công tác bị bọn lính Đại Hàn phục kích.
Nguyễn Trãi tính như thần, chỉ vài khắc sau, đã nghe tiếng vó ngựa của Trần Nguyên Hãn gõ như trống khua trên mặt đường. Hãn nhảy xuống ngựa, dâng cho quốc sư bọc vải, là kiếm của viễn hầu Liễu Thăng và hổ phù của Mộc Thạch bị giết ở xứ Lạng và đồn Xương Giang.
Được bốn hôm, chị dâu gọi điện cho nàng sa sả kể tội mẹ. Chị còn dọa sẽ ly thân, để ông công an phường khỏe đi muốn làm thế nào thì làm. Lại đổ vỡ, lại kêu gào, lại phá phách.
Ông khách có một cái tên rất Thái Bình, Trần Lúa. Kém tôi vài ba tuổi, cứ bác bác, em em. Nghe bác cũng có nghiên cứu về diều. Em hỏi khí không phải, diều có từ bao giờ? Đáp rằng, theo như sách vở còn ghi lại, thì diều được khai sinh từ thời Xuân Thu, cách đây cũng ngót ba ngàn năm.
Thấm thoắt thế mà đã hơn ba tháng lão Choẽ nằm trông coi công trường. Khởi công thế nào thì bây giờ vẫn thế ấy. Ngổn ngang gạch, cát, bề bộn xi, sắt, cốt pha. Giữa đồng không mông quạnh có mỗi cái lán trông coi vật tư của lão Choẽ.
Một tháng trôi qua, tôi đã ngồi thiền trở lại mà con chó đen như chạy ra từ trong vô thức của tôi vẫn bặt tăm. Tôi bắt đầu thấy cái chân trái khá hơn khi bỏ ăn các món có nhiều chất đạm mà thay vào đó là trái dừa, ổi, bưởi và một vài thứ hạt đậu.