THƯ GIÃN
Điện thoại: 0913269931 - 0964131807 - Email: vanphutho25@gmail.com
banem.tinh
Chào mừng bạn đã đến trang Điện tử "Văn nghệ Nghĩa Lĩnh" - Diễn đàn Văn học - Nghệ thuật của Chi hội Nhà văn Việt Nam tỉnh Phú Thọ!

TRĂNG SAU RẰM

Đỗ Hàn
 
TRĂNG SAU RẰM
 
  Đêm nay trăng rất sáng. Mấy anh chàng lái xe ôm cùng nhà trọ tắt hết đèn điện, kê bàn ra giữa sân, ngắm trăng, uống rượu. Đó cũng là một cái thú. Đồ ăn được Bàng chủ động gọi về, bày đầy một bàn. Anh giục mọi người: “ Ăn vô tư, uống vô tư đi, hôm nay tôi chiêu đãi!”
Một anh hay tếu táo, cao giọng: “ Đại ca Bàng hơi bị ngon đấy! Nối được duyên với cô Mai xinh đẹp!” Tôi hỏi:
- “Nối duyên!” Tức là duyên bị đứt, nối lại à?”
Anh bạn tếu táo vội xua tay: “ No no... đây là duyên mới, duyên mới! Phải gọi là chắp duyên hay vá duyên đại ca nhỉ?!”
Cả hội phì cười, có ông gật gù, có người ngơ ngác.  Vậy chuyện của Bàng là như thế nào?
    Tên đầy đủ của anh là Chu Văn Bàng, một chàng trai 27 tuổi, to, cao, mặt vuông, bụng 6 múi, phải nói là kẻng trai. Học xong Bách khoa, anh được nhận ngay vào công ty chuyên sản xuất các loại ổn áp. Mấy năm trước, ở mấy tỉnh Trung du và miền núi này, điện đóm phập phù, nhà ai cũng cần có một cái máy ổn áp, không Lioa thì Standa hoặc Tandimat... Nhưng rồi điện lưới dần dần ổn định, nhu cầu sử dụng ổn áp trên thị trường giảm; lại nữa đại dịch Covid 19 tràn qua, các công ty đồng loạt cho công nhân nghỉ việc. Ban đầu, chỉ công nhân nghỉ, cánh kỹ sư còn đi làm cầm chừng. Rồi dịch giã dai dẳng , thế là kỹ sư cũng nghỉ việc không lương. Làm gì bây giờ? Về quê ư, về vùng đất miền núi sỏi đá ư? Đi trọ học từ ngày học cấp 3, rồi đỗ đại học, anh ra thành phố luôn, có quen lao động ở quê đâu? Mấy năm đi làm anh mới tích lũy mua được chiếc xe máy hiệu Honda, anh chợt nghĩ : Hay lấy chiếc xe làm vốn!... Thế là anh đăng ký chạy xe công nghệ, xung vào đội ngũ xe ôm Grab  ở thành phố Vĩnh An, thủ phủ của tỉnh. Thủ tục kể ra cũng đơn giản, lại chẳng tốn kém gì. Chỉ với Căn cước công dân, Đăng ký xe và bảo hiểm, Giấy phép lái xe và Sơ yếu lý lịch cá nhân; chưa đầy 2 tiếng đồng hồ sau, Bàng chính thức có nghề mới.  Khi hành nghề anh chỉ việc mở máy liên tục để nhận thông tin khách đăng ký. Hai nữa khi khách nêu yêu cầu điểm đón và điểm đến, sẽ có thông báo chỉ rõ cho anh con đường ngắn nhất để hoàn thành chuyến đi, đồng thời giá cả cũng hiện trên điện thoại thông minh. Mỗi cuốc xe, anh chỉ phải nộp một phần theo quy định về nhà cung cấp ứng dụng. Tháng đầu anh cũng kiếm được hơn 7 triệu đồng. Từ tháng thứ hai trở đi, không tháng nào anh thu nhập dưới 10 triệu. Trộm vía, chẳng kém gì lương kỹ sư!!! Hàng ngày anh đón đủ loại khách, khi thực hiện dãn cách xã hội, chống dịch Covid 19, anh lại ship hàng nữa.  Do tuổi đã lớn và có học, anh chiều được tất cả mọi người, nên lúc nào cũng được khách chấm 5 sao.screenshot_556
   Trong thâm tâm, Bàng nghĩ: Mình thật có duyên với thành phố tỉnh lỵ này!? Anh nghĩ thế bởi anh đã yêu Hương Mai, người ở phường trung tâm thành phố.
  Hương Mai là giảng viên Cao đẳng nghề của tỉnh, bố cô là phó Giám đốc công ty nhà đất thuộc Ủy ban tỉnh. Anh đã đưa Hương Mai về thăm quê của mình. Mẹ anh thật thà bảo: “ Trông chị ấy đi guốc cao gót, như đi giật lùi ấy nhỉ?”. Khi anh có ý đưa bố mẹ xuống thăm gia đình Hương Mai thì cô đi học cao học. Thế rồi dịch Covid 19 ập đến. Rồi anh thất nghiệp, rồi anh làm xe ôm. Cái mác kỹ sư giờ chẳng có giá trị gì trong mắt ông phó Giám đốc cấp tỉnh. Anh cũng lờ mờ nhận ra sự lễnh loãng của mối tình trọng địa vị ấy.  Đã mấy lần anh đến cổng định đón Mai, đã thấy cô lên chiếc xe ô tô sang trọng từ sân nhà chạy ra, hướng về phố núi Tam Đảo, để lại quanh anh một lớp khói xanh vừa thơm, vừa khét.  Anh biết sợi duyên tình đã rất mong manh.... Anh ngậm ngùi nghe mấy bác xe ôm hơn tuổi khuyên: “ Bớt ảo đi, hoàn cảnh cậu bây giờ, gia cảnh cậu ở quê, không có cửa đến với cô ấy đâu!”
    Hơn 6 tháng trời cái hương của loài hoa xứ nóng ấy chẳng bao giờ bay đến gần anh nữa...Một cậu bạn hay chạy chiếc Honda Blade  giống của Bàng bô bô:  “Nói trắng phớ ra là cuộc tình của ông  anh cháy IC rồi!”
Bàng không hận mà chỉ the the buồn...
Thế rồi cách đây hơn một năm, anh chạy một cuốc xe và đã gặp một người. Cuộc gặp đã chắp duyên cho anh.
   Thành phố tỉnh lỵ có 9 phường và 7 xã ngoại thị. Xã Cát Trù là xã xa trung tâm nhất, nó nằm bên kia hồ Con Vạc. Cái hồ lớn, nằm phía nam thành phố. Bên kia hồ chỉ có hai xã, vốn là của huyện An Lạc mới nhập vào khi thị xã nâng cấp thành thành phố. Hai xã ấy, cánh xe ôm rất ngại đi, bởi đường sá thì vòng vèo, lại chưa được êm bánh xe lắm. Hôm ấy thế nào anh lại có cuốc xe sớm đưa khách từ cổng Ủy ban thành phố sang xã Cát Trù. Trả khách xong, Bàng trở ra thì bị lạc trên đường làng quanh co. Loanh quanh tìm hỏi đường thì có tiếng  “tinh tinh” báo khách gọi! Điểm đến là Tòa án nhân dân thành phố! May thế, đưa khách đến điểm xa trung tâm, lại có khách lượt về, còn gì bằng! Anh mở điện thoại, mở bản đồ định vị tìm đến điểm đón!
Và, thế là Bàng gặp Thủy Mai!
Sau khi cẩn thận chùm áo đi mưa và đội mũ cho khách, Bàng hỏi:
- Mưa gió thế này sao chị không gọi Grab taxi mà lại gọi Grab Bike?
Cô nói trong tiếng mưa rả rích:
- Tôi đặt với Grab taxi mấy lần không được. Mưa gió thế này chắc nhiều người dùng taxi. Mà giờ hẹn ở Tòa án thì đến sát rồi...
Bàng hỏi đùa:
- Chị đến Tòa để nhận xử được tiền hay được nhận tài sản thừa kế mà có vẻ náo nức thế?
Tiếng cười buồn nhưng vẫn vang lên phía sau lưng Bàng:
- Tôi đến để dự xử ly hôn!
Câu chuyện của cô lẫn trong gió táp, trộn trong mưa rơi, Bàng chỉ nghe loáng thoáng. Nhưng không hiểu sao, gần trưa hôm đó, anh cứ lái xe chạy lòng vòng quanh khu Tòa án thành phố, có ý mong gặp lại cô. Trong anh, tò mò một phần, một phần thương cảm lại pha chút gì đó như mong muốn chia sẻ... Thế rồi lại đúng số máy của cô báo cần di chuyển từ Tòa án thành phố về xã Cát Trù. Khi gặp anh, trời đã ngớt mưa, cô như sửng sốt, lại như vui mừng: “ Ồ, vẫn được xe anh đón tôi ư?”. Bàng đùa: “ Sao chỉ có xe đón?” Cô cười buồn nhưng ngước nhìn anh  đầy ấm áp!
   Chiều đó, Bàng được biết thêm, Thủy Mai vừa bước vào tuổi 23, đang là giáo viên văn ở trường Trung học cơ sở xã bên. Lấy chồng mấy năm mà không có con, anh chồng  đánh cô, chửi rủa cô là loại vô phúc!  Hai người đã về Hà Nội khám, bác sỹ chỉ bảo thuộc diện hiếm muộn, gắng điều trị theo đơn thuốc. Nhưng cô càng gắng và giục hắn cùng uống thuốc thì tay chồng càng nổi xung, xuống tay với cô. Những vết thương lòng còn đau hơn những vết bầm tím trên da thịt. Bố mẹ cô cũng là nhà giáo; mà nhà giáo thì sống mô phạm, rất ngại va chạm và to tiếng, nên chỉ biết ngậm ngùi khuyên con gái cố nhẫn nhịn! Ông bà đã đặt tên cho cô là Thủy Mai với nhiều hy vọng. Mai là loài hoa nở vào mùa xuân, Thủy là nước, là nguồn sống. Tên cô là chỉ người con gái xinh xắn yêu đời, luôn mang lại hạnh  phúc và tươi mát cho cuộc sống. Bàng chợt nghĩ đến Hương Mai- Hương thơm đấy, hoa đẹp đấy, nhưng có lẽ không dành cho mình...Với Thủy Mai thì khác, lòng anh cứ dào lên sự cảm thông và chia sẻ.
Trước khi chia tay, anh đưa cô tấm Card Visit có từ thời  còn làm kỹ sư trong nhà máy, ân cần dặn:
- Khi cần gọi xe đi đâu, em cứ gọi theo số này, sớm tối hay mưa gió, anh cũng sẽ qua đưa em đi!- Mai ngước nhìn anh với ánh mắt đầy biết ơn.
  Mấy ngày sau, không thấy cô gọi, Bàng cứ nôn nao. Có hôm không có khách, anh cũng chạy từ trung tâm thành phố, sang thẳng xã Cát Trù, chỉ mong trong máy sẽ hiện lên số máy của Thủy Mai. 
   Thế rồi đến ngày thứ tư, cô gọi cho anh- gọi vào số máy trên tấm Card mà anh đưa cho cô.  Anh đưa cô ra ủy ban xã chuyển hộ khẩu rồi chuyển tư trang của cô về nhà bố mẹ đẻ . Cô phải nhờ anh đưa đi bởi hằng ngày cô vẫn đạp xe đi làm, mà công việc này cô lại muốn làm nhanh.
   Và rồi chuyện gì đến sẽ đến. Hai tháng sau, Bàng đưa Thủy Mai về thăm bố mẹ và thăm quê. Bố mẹ Bàng  vui ra mặt, đi đâu cũng khoe con dâu tương lai là cô giáo, hiền dịu nết na lắm. Năm tháng sau Bàng và Thủy Mai làm lễ cưới. Hôm trước khi đi đăng ký kết hôn, Thủy Mai băn khoăn hỏi Bàng: “ Anh có mặc cảm khi em đã qua một lần đò?” Bàng cười tủm tỉm rồi ghé miệng sát vào đôi gò má ửng hồng của Mai, thì thầm: “ Anh nghe lời các cụ dạy “rượu ngon cái cắn cũng ngon...” nên anh quyết lấy em!” Câu nói làm Mai đỏ rực từ khuôn mặt đến từng chân tóc.
Cả hội bỗng ồn ào nhao nhao hỏi:
- Thế giờ cô ấy sao rồi? Ở nhà tay tay ba láp kia hơn ba năm không sinh đẻ, về nhà ông liệu IC có ẩm không đấy?
Bàng cười rất tươi, tuyên bố: - Mâm rượu này tôi mời các ông, vì từ nay đến tết, cánh mình cũng bộn việc. Nhưng chính là mừng cho tôi, hôm nay tôi đưa vợ đi khám thai. Sáu tháng nữa, tôi có con trai!
- Hả... Ông đúng là hơn trúng số độc đắc rồi! Cả hội lái xe ôm đua nhau giơ cốc chúc mừng Bàng.Tiếng “ Zô zô” tưng bừng cả khu nhà trọ.
   Ấy là Bàng không dám báo tin vui khác nữa, sợ các bạn buồn. Sau hơn nửa năm lập tỉnh mới, Bàng đã dự và trúng  tuyển vào Tổng công ty thủy điện Hòa Bình, vốn xưa thuộc tỉnh khác. Sau tết này anh sẽ mang cái bằng kỹ sư Cơ điện thi thố tài năng… Xa cánh xe ôm, anh cũng buồn!
Quanh sân, trăng vừa qua rằm vẫn tãi sắc vàng trên các dãy đèn điện. Dù ánh trăng và ánh điện cùng soi sáng cho thành phố, nhưng Ánh trăng vẫn có sức lan tỏa và màu sắc riêng của nó./.

                                                                                                    Đ.H
 
 
Phản hồi

Người gửi / điện thoại

Nội dung

 
Quảng cáo
thietkewebuytin01azsolutionsweb24banner12
Thống kê truy cập
Đang truy cập: 7
Trong ngày: 129
Trong tuần: 791
Lượt truy cập: 36422
VĂN NGHỆ NGHĨA LĨNH
- Chủ nhiệm: Nhà văn CẦM SƠN - 0913 269 931
- Ban Biên tập: Nhà thơ BÙI VIỆT PHƯƠNG - 0932 209 388  
- Nhà thơ VŨ THỊ THANH THỦY - 0983 445 941
- Email: vanphutho25@gmail.com
BẢN QUYỀN THUỘC CHI HỘI NHÀ VĂN VIỆT NAM TỈNH PHÚ THỌ
- Chịu trách nhiệm Xuất bản: Nhà thơ LÊ VA - Chi hội trưởng Chi hội Nhà văn Việt Nam tỉnh Phú Thọ.
- Chịu trách nhiệm nội dung: Nhà văn CẦM SƠN - Chủ nhiệm Website Văn nghệ Nghĩa Lĩnh.
- Quyết định thành lập Chi hội Nhà văn Việt Nam tỉnh Phú Thọ của Hội Nhà văn Việt Nam số 132/QĐ-HNV Ngày 24 tháng 9 năm 2025.
- Quyết định tạo lập Website "Văn nghệ Nghĩa Lĩnh" của Chi hội Nhà văn Việt Nam tỉnh Phú Thọ số 01/QĐ-CH ngày 11 tháng 10 năm 2025.