THƯ GIÃN
Điện thoại: 0913269931 - 0964131807 - Email: vanphutho25@gmail.com
banem.tinh
Chào mừng bạn đã đến trang Điện tử "Văn nghệ Nghĩa Lĩnh" - Diễn đàn Văn học - Nghệ thuật của Chi hội Nhà văn Việt Nam tỉnh Phú Thọ!

BÁCH HOA TỬU

Nguyễn Nhuận Hồng Phương
 
BÁCH HOA TỬU
 
          Không hiểu sao từ hôm lên đây tôi lại tìm tới cái quán nhỏ này để thỏa mãn thói nghiền cà phê và thả hồn tìm thi hứng? Hình như nó sinh ra để dành cho những kẻ lãng đãng, mù mờ, luôn thích sống trên mây, trên gió như tôi. Tôi không lý giải, nhưng chắc hẳn lý do đầu tiên phải bắt nguồn từ cái nhìn đầu tiên, thể như một mối tình được bắt đầu từ cái nhìn sét đánh?
          Đúng vậy!- Đó là cách đây ít ngày, tôi cùng một số anh em văn nghệ sỹ đi thực tế tìm cảm hứng sáng tác. Khi chiếc xe du lịch ì ạch bò lên dốc rồi quẹo tới chỗ ngoặt. Bất ngờ, một thung lũng tràn đầy mây, tràn đầy nắng, tràn đầy gió hiện ra trước mắt. Giống như một bức tranh khổng lồ với những nét chấm phá do tạo hóa và bàn tay của con người cùng tôn tạo. Thấp thoáng giữa núi non, mây ngàn trùng điệp, những ngôi nhà cũ, mới, mang gô tích riêng, cao, thấp, nằm lô xô, lếch xếch lúc phơi trong nắng, lúc đằm trong mây, lúc in hình giữa màu xanh ngút ngàn, chạy dọc theo con đường trải dài, uốn lượn quanh co.
          Một số người cùng đi tỏ ra thờ ơ, vì họ tới đây đã nhiều lần. Còn tôi, đây là lần đầu. Tôi hạ kính chắn gió, ngó đầu hẳn ra ngoài để ngắm trời, ngắm đất, hà hít tận hưởng cái không khí lành lạnh, rười rượi thấm dần vào da thịt.
          Xe lượn lên một khúc cua vừa dốc, vừa gấp, vừa hẹp. Tôi bỗng nhìn thấy em. Không, không phải vậy. Hình như lúc ấy tôi và em cùng nhìn thấy nhau thì đúng hơn. (Có lẽ nên nói như thế mới phải cho một cuộc gặp gỡ tình cờ).
          Em mặc áo thun đỏ, tay vịn lan can. ngôi nhà của em hai tầng, lợp lá cọ, nhỏ nhắn, xinh xắn nằm tựa sát chân núi, bên cạnh là giàn bìm bìm dại, buông dây leo xanh mướt mát, từng chùm hoa tím biếc xòe năm cánh nghiêng nghiêng dáng đợi. Tôi nhìn em như ý hỏi, ánh mắt em như muốn nói sẽ chờ…
          Ngay chiều hôm ấy tôi đến, từ trong quán vẳng ra một giọng ca tiền chiến. Thấy tôi, em tắt máy ra cửa đón: “Anh muốn nghe nhạc gì?”. Tôi cố tình trêu: “Nhạc Bethôven, bản giao hưởng số 5 mang tên Định mệnh”. Không đáp, em quay lại đi về phía quầy, một phút sau, tiếng nhạc thánh thót da diết vang lên.
          0-1. Tỉ số nghiêng về em, trái tim thi nhân của tôi bị khuất phục. Tôi bưng tách cà phê nhấp để chữa ngượng. Vị đắng dìu dịu tan nhanh trong khoang miệng, mơn man trên lưỡi như nhắc cà phê còn thiếu bạn đồng hành. Tôi quay lại định goị nhân viên đứng quầy mang cho mình bao thuốc lá, thì thấy em đã cầm ra chính bao thuốc mình muốn. Tôi hơi ngạc nhiên nhưng không nói gì. Em ngồi xuống ghế đối diện, lấy móng tay gảy băng bộp, vỗ ra một điếu: “Anh hút thuốc”. – “Sao em lại biết tôi thích hút loại thuốc này?”. Tôi hỏi. Em mỉm cười, mắt nhìn vào gạt tàn. Cái cán thuốc tôi bỏ vào lúc nãy nằm cong queo dưới đáy đã mách em. Tôi hiểu ngay và chấp nhận.
          Tỉ số đã 0-2.
          “Em là chủ nhà hàng này?”. Hỏi xong tôi mới thấy câu hỏi của mình thật vô nghĩa. Em hỏi lại: “Vâng, thế có gì không anh?”. – “Không”- Tôi đáp, nhưng rồi không hiểu vì sao tôi lại tiếp tục hỏi thêm một câu còn vô nghĩa hơn: “Cô gái đứng trong quầy kia là nhân viên của em à?”. – “Cứ cái đà này chắc anh sẽ còn lục vấn cả chuyện chồng con của em mất!”- Em liếc nhìn tôi, mỉm cười, nói tiếp – “Có cần thiết phải đặt ra những câu hỏi như thế không anh? Theo em, anh chỉ nên biết những người ở Phố Núi, được sinh ra để phục vụ cho các du khách mọi miền tới đây, tìm về những dư vị hoang liêu của vùng đại ngàn cổ xưa này. Còn em, chỉ cần biết anh là người thứ một trăm…”. – “Sao lại thứ một trăm?” – Tôi ngắt lời em. “Đấy, lại hỏi rồi! Anh không nhớ câu ngạn ngữ: Đừng hỏi đề khỏi nghe nói dối ư? Anh muốn biết, cần có thời gian.”
          0-3. Tôi lại thua, tỉ số được nâng lên. Nhưng trái tim gàn dở của thi nhân vẫn cố chấp: “Thời gian ư? Anh còn ở đây đến hết kỳ Uôn cúp mới về. Liệu thời gian như vậy có đủ không em?” . “Thế thì được!”- Em nói- “Nhưng anh đã bao giờ cá độ bóng đá chưa?”. – “Chưa. nhưng nếu em muốn, anh chiều”. Tối cảm thấy thinh thích: “Được, cho anh nhận một đội, còn của em là bất kỳ!” – “Nghĩa là sao?”- “Nghĩa là anh chỉ được chọn nhận lấy một đội, còn tất cả là của em”- “Sao em khôn thế?”- “Anh không dám nhường phụ nữ à?”- Em nói, lông mày nhướn cong như hai dấu ngã. Máu sỹ diện của tôi nổi lên: “Dám! Nhưng thắng, thua ra sao?”- “Anh thắng, muốn gì em cũng chiều. Còn em, có một điều kiện.” Em nghiêng mặt chờ đợi: “Điều kiện gì?” – “Nếu thắng, em sẽ trả lời!” “Nhỡ…”- Tôi ngập ngừng vì chợt nhớ tới cái túi lép kẹp của nhà thơ…Em như đọc được ý nghĩ của tôi: “Không dính tới tiền nong đâu mà anh lo!” – Có thể đó chỉ là một bông hoa bìm bìm thôi chẳng hạn…- Nếu là hoa, anh sẵn sàng hái một rừng hoa mang về đặt dưới chân em” – Tôi buông một câu có cánh. “Vậy nhé!, ngày mai khi đến đây uống cà phê anh phải đưa ra ứng cử viên vô địch của anh” . Nói xong em đứng dậy vì có khách vào.
          Tôi ra về, gọi mấy nhà văn nhà thơ am hiểu và máu mê bóng đá đến hội ý. Sau một hồi cãi vã, tất cả quyết định bỏ phiếu cho đội Braxin sẽ vô địch, kèm theo bao nhiêu lời chú dẫn về cách tán tỉnh làm sao để khuất phục được “cô hàng cà phê”.
          Hôm sau, tôi mang tập thơ cùngvới đội bóng đặt cược tới nhà em. Em đẩy ly cà phê và bao thuốc cho tôi, nói: “Anh đã chọn đội bóng mà cả thế giới nghiêng về phe họ, chắc là em sẽ thua mất!”.
          Đáp lại tôi tặng em tập thơ và cố nặn ra một câu đầy cảm ý: “Tặng em, với tất cả thành ý…” . Cầm tập thơ, em tỏ ra bối rối. “Thế ra anh là thi sỹ?”. Nhìn vào mắt, biết là em chưa tin, tôi đáp lại em bằng cái gật đầu xác  nhận Cứ ngỡ em dễ dỗi hờn, trách móc khi biết tôi giấu em thân phận mình. Nhưng không, em đứng dậy, đi ra tủ rượu, bê chiếc bình cà phê, sóng sánh một chất lỏng màu xanh dịu, cùng hai chiếc ly đặt lên bàn. “Rượu Bách hoa đấy!- Em giới thiệu – Nâng cốc chúc mừng mỹ nhân gặp thi nhân! Chúc mừng won cup, chúc đội bóng Braxin với niềm hi vọng chiến thắng của anh”.
          Tôi nhăn trán, nhíu mày, căng óc, cố kiểm chứng trong tự điển các loại rượu mình đã uống, đã biết, đã gặp, xem có loại rượu nào là rượu Bách hoa không? Thì mỹ nhân đã nghiêng bình rót. Tôi như bị thôi miên, cổ tay mỹ nhân trắng hồng, mịn màng, nổi ngấn, mỗi lần xoay xoay rất điệu, thao tác thành thạo, không rớt ra ngoài đến một giọt, hai thang rượu rót ra ly bằng nhau chằn chặn.
          Mỹ nhân lùa đôi ngón tay điệu nghệ nâng ly lên: “Trăm phần trăm nghe anh!” - Câu nói từ miệng mỹ nhân toát ra mỏng như hơi sương bay là là từ khe núi phía xa. Tôi luống cuống cầm ly đứng lên, mỹ nhân lắc đầu: “Nâng ly theo kiểu của em nghe anh!” Tôi chấp hành theo cái lệnh ngọt ngào ấy: xòe kẽ tay, kẹp chiếc ly nâng lên ngang mặt: “Xin mời!” Mỹ nhân lại lúc lắc cổ, nũng nịu ra chiều chưa đồng ý: “Tráo tay rồi mới uống cơ!” Nói rồi mỹ nhân chủ động vòng cánh tay mình vào cánh tay tôi kéo sát lại gần. Hai thành ly chạm, đầu mỹ nhân và đầu tôi chụm vao nhau, có đôi sợi tóc óng vàng, loăn xoăn rũ xuống vương thành ly.
          Tôi ngước nhìn, bắt gặp đôi hàng mi cong vút chớp chớp; trong nhãn quan, một màu tro dìu dịu, đôi con ngươi tròn xoe, đen láy, long lanh; xung quanh viên dạ ngọc, chùm tia hình dải quạt lấp lánh phát quang đến kỳ lạ. Tôi đờ đẫn, ngây dại mê man như Dường Tam Tạng bị thứ hào quang ma lực đầy quyền uy của Bạch Cốt tinh hút hồn, quyến rũ…
          Tôi nghiêng ly định uống, mỹ nhân lại thì thầm: “Ngâm nga từng ngụm nhỏ nghe anh!” Chảy theo âm thanh, hơi thở của mỹ nhân phảng phất một mùi hương lạ. Tôi cố nín thở vì sợ mùi oi nồng, khê khú của kẻ nghiện thuốc lá làm mất đi cái mùi thơm dịu dáng kia, và bỗng nhiên tôi vô thức bắt chước mỹ nhân nhấp nhấp từng ngụm nhỏ…
          Tôi bị khuất phục hoàn toàn bởi sự tế nhị của em. Em dành cho tôi một khung trời riêng biệt, một đặc ân riêng biệt, một đặc ân đặc biệt. Cái bàn nhỏ nơi góc nhà, dù tôi chưa đến hoặc đông khách vẫn không có ai ngồi. Rồi như hẹn trước, khi tôi xuất hiện, bản giao hưởng Định mệnh vang lên. Đêm về, tôi cân nhắc, cảm thấy sự ưu ái của em đối với tôi hơi thái quá. Toi trở nên ngốc nghếch khi mang tình em ra cân , đo, đong, đếm. Tôi buồn cười sự huyễn hoặc của mình. Với một người làm thơ thì có gì để mất mà lo! Tách cà phê 7 ngàn, bao thuốc 15 ngàn, có đắt hơn một chút so với miền xuôi, nhưng phù hợp với cái phố Núi cao hơn mặt biển gần hai ngàn mét này. Uống xong, tôi trả tiền đầy đủ, em sòng phẳng không kém, bởi tiền thừa em kiên quyết trả lại, rồi em tiễn tôi ra về kèm theo ánh mắt lưu luyến cùng một câu cảm ơn nhẹ hơn sương núi. Nếu so sánh kiết cùng, tôi thấy mình là kẻ hơn lòng, nếu không muốn tính thành lỗ, lãi.
          Kể từ sau ly rượu mừng người đẹp gặp thi nhân, cùng với sự hồi hộp của những trận bóng đá, em và tôi nhích lại gần nhau hơn. Đội bóng Braxin “của tôi” lần lượt vượt qua vòng ngoài, tuy khá vất vả khiến nhiều lúc làm tôi lo lắng đến nghẹt thở. Nhưng rồi cũng qua, trên màn hình đội bóng yêu quý “của tôi” bắt đầu bước vào vòng bán kết, còn tôi đang nhâm nhi những giây phút gần kề chiến thắng. Tôi không sợ phải đi hái hoa đặt dưới chân em, mà tôi sợ nếu thua, mình sẽ chẳng được gì. Phần thưởng em tuyên bố “Anh thắng, muốn gì em cũng chiều” kích ứng cho lòng tôi háo hức. Và tôi tin tôi sẽ thắng, cũng như đội “bóng đá ngoài hành tinh” kia tin mình sẽ trở thành vô địch thế giới. Rồi… trong khi họ nâng cao chiếc cup vô địch, thì ở đây, dưới chân Phố Núi, trong căn nhà xinh xắn, bên cạnh mỹ nhân, tôi có quyền chọn phần thưởng cho mình… Dẫu rằng tôi chưa biết sẽ đòi em cái gì? Nhưng chỉ nội những ý nghĩ ấy thôi, đã len lỏi, xuất hứng khiến tình thơ trong tôi dạt dào muốn kết thành tứ, thành câu.
          Phố Núi vào chiều, bóng hoàng hôn tím ngắt dần bao trùm lên thung lũng, mây lãng đãng bay, ngàn thông rì rào, ngân nga khúc nhạc… Thiên nhiên thật sự lãng mạn, tự nhiên tôi thấy tâm hồn sao thư thái. cảnh núi rừng nên thơ lại được ngồi cạnh giai nhân, lòng tôi bỗng lâng lâng, tứ thơ dần dần tiết mạch… Tôi hiện nguyên hình là một thi nhân. Với trái tim bi lụy, cảm hứng tuôn trào, dồn nén, nôn nao hy vọng tình thơ phát sáng thăng hoa, câu chữ bật ra những lời châu ý ngọc.
          Cũng chẳng dối lòng đâu. Là thi nhân, tôi có nhiệm vụ biến tình yêu cuộc đời thành sự sống trong thơ. Và, ngoài việc làm thơ dâng tặng em, tôi sẽ còn mang về cho anh em văn nghệ sĩ trong đoàn cùng thưởng thức. Tôi mường tượng ra những khuân mặt ngây ngô như muốn nuốt lấy từng lời, từng chữ, từng ý, từng câu. Có người nghe xong lặng đi, xuýt xoa khen ngợi, rồi so sánh thơ tôi với thơ Hàn Mặc Tử; sẽ xếp bài thơ tình của tôi ngang với những vần thơ tình nổi tiếng của cố thi sỹ Xuân Diệu…
          Như vậy, em đã không chỉ là cô chủ quán xinh đẹp dịu dàng, mà còn là nàng tiên mang nguồn sáng chiếu rọi vào tâm hồn thi hứng để tôi tha hồ ngụp lặn…
          Nhưng tất cả hy vọng đã tan tành, khi đội bóng “ngoài hành tinh” vỡ trận, kéo theo sự vỡ mộng của tôi. Ngày thất trận, đúng giờ như mọi khi tôi tới, quán cuối chiều thưa khách, giọng ca buồn của Duy Khánh lịm tắt, thay vào đó là bản nhạc Định mệnh nhẹ nhàng, thánh thót, ngân nga. Tôi ngồi xuống chiếc ghế nơi góc vắng. Em vẫn đón tôi như mọi khi, dẫu biết rằng mình là người chiến thắng.
          Vâng, tôi đến để chờ đợi sự phán xét cuối cùng của người thắng cuộc.
          Tôi liếc nhìn “đối thủ”: Em vẫn thản nhiên như người chai sạn, dạn dày trong làng nghề cá cược. Đôi hài cỏ trôi lướt tới quầy tủ, em mở bình, bỏ vào đấy một cánh hoa bìm bìm mầu xanh dịu, cánh hao tím rập rờn.
          Em trao ly: “Thành thực chia buồn với thi nhân”.
          Tôi run rẩy đỡ, bờ ly nghiêng, rượu sóng sánh tràn ra vài giọt rơi xuống mặt bàn. Em đặt ly của mình xuống, lặng lẽ lấy mảnh giẻ thấm nhè nhẹ những giọt rượu vừa rơi. Xong, em nâng ly lên chạm nhẹ vào thành ly của tôi: “Uống đi anh”. Thoảng trong tôi là men hương dìu dịu, nhưng vị rựou nhấm vào lưỡi tôi không còn cảm giác.
          Còn có vị gì nữa khi chính mình là kẻ bại trận? Trên màn hình ti vi, tiếng người dẫn chương trình đang tái lại cảnh vũ điệu sam ba của người Braxin gẫy cánh, tiếng trống giữ nhịp câm bặt, những giọt nước mắt ố hoen, chảy thành vệt trên những khuôn mặt buồn rượi…
          Còn tôi, tin chắc lúc đó mặt tôi cũng nhàu nhĩ không khác chi chiếc giẻ lau trong bàn tay mỹ nhân vừa ném xuống.
          “Anh thua rồi!” – Em uống cạn rồi dựng ngược ly úp xuống mặt bàn. Tôi gật: “Anh chấp nhận mọi điều kiện của em” – “Anh muốn ngay lúc nay?” – “Tùy em, em là người chiến thắng!” – “Không? Đâu dễ vậy? – Trước khi hành quyết, em muốn tội nhân của mình được ban hưởng một bữa tiệc cuối cùng.” “Giống kiểu hành quyết thời trung cổ?” – “Rồi anh sẽ biết!. Bằng giờ này, mai mời anh đến.”
          Thế đấy, thi nhân trở thành “tội nhân”
          Hôm ấy, trong bữa tiệc dành cho “tội nhân”, em dẫn tôi lên gác, nơi có chiếc màn hình 29 inch. Chỗ ngồi của tôi là chiếc ghế gỗ đa năng; chếch sang bên cạnh, không quá xa và cũng không quá gẫn là chiếc ghế mây màu ngà. Khi em thả người xuống, những đường cong của chiếc ghế nhún nhẩy đỡ lấy thân hình óng ả, mềm mại chứa đầy khêu gợi. Không hiểu vô tình hay cố ý, em mặc chiếc áo thun cổ tròn màu đỏ, cái áo gợi cho tôi nhớ tới lần đầu tiên tôi và em gặp nhau.
          Em là người chu đáo, bữa tiệc khá thịnh soạn, có thịt rừng miền sơn cước, có rượu Bách hoa với màu xanh dìu dịu. Nếu không có chuyện cá cược kia, và tôi không là kẻ thua trận, tôi sẽ tin đây là bữa tiệc của mỹ nhân dành cho hiệp khách thắng trận trở về.
          “Uống đi anh- Em nói – Kẻ tội đồ của em” . Kẻ tội đồ nhì n em: “Anh uống rượu kém lắm, em ra điều kiện đi?” Em thì thầm: “Đừng vội anh”.
          Em chuốc cho tôi uống tiếp. Men say lan tỏa, khiến tôi chòng trành như con thuyền lạc giữa hai dòng nước. Tôi quên đi mình là kẻ bại trận, trở về với dòng máu thi nhân. Tôi nhìn em đắm đuối, em đáp lạitôi bằng bản ngã trần gian. Tôi mê muội, hồn lâng lâng… trong men say tôi nhận thấy men tình – Lời phán quyết cuối cùng của người chiến thắng, quyến cuộn nhục thể. Tôi hiểu ra tôi đang đến cùng em bên bờ vực của mọi điều cám dỗ… Tôi chấp nhận “hình phạt cùng em “tên đồ tể ái tình”.
          Hình như men rượu Bách hoa không chỉ kích thích cho cảm hứng của thi nhân muốn buông lời nhả chữ, mà còn cho bổn phận khát khao tìm về với bản năng hoang dại, sơ khai. Bản ngã tôi muốn đòi thèm từ em một cái gì không rõ nghĩa. Trong đầu tôi vần điệu thơ thanh thoát trào dâng, còn thể xác tôi lại vô cùng trần tục, ảo giác cho tôi nguồn hứng thi ca, thực tại thúc ép tôi đào bới những khoái cảm siêu phàm. Tôi lâng lâng mặc cho tâm hồn bảng lảng, mặc cho sự thèm ước trỗi dậy râm ran.
          Tôi nhìn em, em nhìn tôi, giữa chiều hẹp không gian, khoảng cách mong manh xuất hiện một ma lực vô hình cuốn gợi. tâm hồn tôi thăng hoa, thân thể tôi bốc lửa… Chiếc áo thun màu đỏ trở nên mỏng mảnh vô nghĩa, thẻ như bức rào cách ngăn cần gỡ bỏ cho sự tự do siêu thoát… Như bức tường túng quẫn cần phải đập bung cho không khí ngập ùa..
          Ta sẵn sàng làm kẻ “tội đồ” . Cùng ý nghĩ, tay tôi vung, lòng thổn thức, miệng lảm nhảm van xin. Một lối xin van không ý thức mà tràn đầy sự hôn mê mong giải thoát. Nếu không có lẽ tôi sẽ trở nên loạn điên vì bức quẫn… Đôi mắt tôi lờ đờ, vô vọng, cái nhìn cháy bỏng thiêu đốt nhưng cũng tràn ngập khẩn cầu. Niềm phức cảm vật lộn giành giật giữa con người và con thú. Sáng láng minh triết là phần người, giông bão mãnh liệt là phần thú. Nửa nào cũng đòi hỏi cho riêng mình một thỏa mãn khát thèm…
          Tôi đang mung lung trong cơn mê muội không cùng thì em nhổm dậy. Chiếc áo thun thấp thoáng, tha thướt, lúc gần, lúc xa, lượn lờ, rập rờn, níu vẫy. Tôi chới với, em chìa tay cho tôi ấp lên đó một bàn tay.
          Ai dắt ai, ai dìu ai lúc này còn có ý nghĩa gì đâu. Cả hai riết róng quấn lấy nhau, cùng cố vươn tới nơi có mạch nguồn cho kẻ khát, nơi có ngọn gió hoang vu xoa dịu nỗi oi nồng.
          Rạo rực và đê mê, tôi ngoan lành làm con thiêu thân lao vào bóng hoa đăng trong đêm kinh trập. Dục vọng háo thân thành sự cuồng nộ, thè lưỡi liếm, nhe nanh gào, kích hứng, bung phá cho đòi hỏi cuối cùng…
          Bỗng có tiếng động rồi tiếng mâm bát rơi loảng xoảng. Em hổn hển: “Mặc!” Sau câu nói bất cần, em chà lên tôi, lăn tròn trên sàn nhà, những hoa văn trang trí dưới tấm thảm lót nền xoắn vòng kéo theo hai thân xác cuồng si, bạo liệt…
          Bóng đêm ngoài trời ập xuống nhưng không gian gác hẹp, bình minh của ái tình vụt sáng. Vội vàng hấp tấp, tôi đưa bàn tay mở cánh cửa cuối cùng…
          “Thôi anh! Thế đủ rồi!” – Tiếng em nói kèm theo hành động chối đẩy tôi ra khỏi thân xác. – “Dậy đi anh” – Em nói tiếp.
          Tôi lóng ngóng đứng lên. Thái độ của em làm tôi hẫng hụt. Mọi thứ trong người tôi đang căng cứng bỗng trở nên nhão nhoẹt, chùng mềm như dây đàn tuột phím
         “Sao thế em?” – tôi hỏi, giọng tiếc nuối.
          Em không trả lời, đi tới mở tủ, lấy ra chiếc áo măng tô choàng lên người. “Đi với em”.
          Tôi định hỏi nhưng rồi ghìm lại được. Mặc! Tôi nhủ thầm, muốn đến đâu thì đến!
  Phố Núi, đêm chìm sâu, tĩnh lặng, những ngọn đèn trên mái nhà đướ thung lũng lấp ló ẩn hiện trong màn sương dày bao phủ, khiến cho tôi cảm tưởng như vạn ngàn tinh tú nằm ngay dưới chân mình. Tôi ngửa mặt nhìn lên, bầu trời đen thẳm, trăng hạ tuần lơ lủng mảnh như chiếc lá rơi vào khoảng không bao la.
          Lên tới đỉnh dốc, em dẫn tôi rẽ vào đường mòn. Lối hẹp không thể đi sóng đôi, ánh trăng yếu ớt xuyên qua tầm lá thưa rải nhẹ trên mặt đường. Em quen lối nên bước khá nhanh. Tôi lẽo đẽo theo sau, đôi giày “lười” lúc lúc chực tuột khỏi chân. Tới một cánh rừng lá kim. Gió thổi từng đợt, rừng cây xao động, âm thanh u ơ, rin rít nấc nghẹn từng chập, từng chập, như tiếng cô hồn nỉ non lúc xa, lúc gần, vòng vọng theo gió đưa.
          Vừa đi tôi vừa tự hỏi: Không biết em dẫn tôi đi đâu và định làm gì? hay em là … ma? Thứ ma lai, ma xó, ma cà rồng… chuyên dẫn rủ những người ưa thích vào rừng sâu để cán cổ hút máu? Chắc không phải- tôi tự nhủ. là ma thì làm sao lại có thể hữu hình như vậy. Tôi chẳng đã cùng em bạo liệt, cuồng si, mê dại đến thế rồi sao? Hay em muốn dẫn tôi vào một bãi cỏ êm, giữa thiên nhiên kỳ thú, nơi hoàn toàn thanh tĩnh để thỏa mãn cơn đam đắm của dục tình?
          Bỗng nhiên, rất nhiều những giả thuyết sáng, tối nảy sinh trong đầu tôi. Trong khi đó, cái bóng mờ ảo của em như ma trơi, lúc ẩn, lúc hiện, tháp thoáng trong rừng cây phía trước.
          Tới một triền dốc, em dừng lại. trước mắt tôi, ven trảng núi trống trơn, một bãi tha ma hiện ra. Dưới ánh  trăng, những nấm mồ lạnh lẽo, chơ vơ, lạc lõng, cao thấp, lô xô, lếch xếch ngổn ngang nằm dọc theo triền núi, từng đợt gió hoang từ thung sâu thổi ràn rạt, khiến những phiến lá tầm ma thanh mảnh mọc trên đỉnh mộ phơ phất, vẫy lùa như làn tóc rối bời chưa kịp chải.
         Tôi rùng mình hỏi: “Sao lại tới đây? – “Đây là thế giới của em!”
         Trời ơi! Câu nói lạnh lùng toát ra từ cửa miệng em làm tóc gáy tôi dựng đứng. Dẫu từng là chiến binh, dẫu từng bao lần gần kề cái chết trong chiến trận, nhưng quả thực chưa bao giờ tôi gặp cảnh này.
       “Đây là nghĩa địa dành cho những người mắc bệnh S (1)” – Vừa nói em vừa kéo tôi đi vào giữa lối hẹp của những nấm mồ “Anh có biết lần đầu tiên khi biết mình bị mắc căn bệnh ấy, em nghĩ gì không?” Tôi chưa biết trả lời ra sao, em nói tiếp: “Chán chường và tuyệt vọng. sau bao đêm mát ngủ, em thề sẽ phải trả thù, trút phẫn uất vào đủ một trăm thằng đàn ông. Và… và đêm nay anh chính là người cuối cùng. Khi em bỏ cánh hoa vào bình rượu, anh đã là người thứ một trăm, phần kết cho một nỗi căm hờn…”
       Toàn thân tôi ớn lạnh! Cũng may tôi chưa kịp…
        “Nhưng sao em?...” – Câu hỏi tôi nghẹn nấc.
         “Xin anh đừng nghĩ em thánh thiện. Chẳng qua, đó là vì những vần thơ anh đã tặng cho em”. Tôi ngỡ ngàng: “Vì thơ cuả anh?” – “Đúng! – Em khẳng định- Suốt một đời bán hoa, đây là lần đầu tiên em được một người tặng thơ mà không phải tặng tiền.” – “Anh không hiểu?”…- “Anh có biết không? Suốt đêm em đã đọc những bài thơ của anh. Em không nghĩ bây giờ trên đời này lại có thứ người ngây ngô, ngốc nghếch đến vậy. tình yêu quê hương và tình yêu đôi lứa trong những vần thơ anh viết lam cho em xúc động. Anh đã cho em trở lại đứa bé con ngày xưa khi cắp sách tới trường , anh cho em về với cô thôn nữ lần đầu tiên hẹn hò với người trai làng bên bến sông quê… Lâu lắm rồi, lâu lắm rồi em mới lại tìm thấy cảm giác thèm muốn hiến dâng trọn vẹn. Ôi, giá chi phần người trong em đừng trỗi dậy…Ôi, giá chi anh là thằng đàn ông khốn nạn như bao thằng đàn ông khốn nạn khác, ném tiền rồi vấy lên thân xác em những gì cần giải thoát. Còn em, hân hoan cùng cảm giác là niền vui đắc thắng được trả thù”.
        Em dừng lời, bàn tay em cầm tay tôi nóng rực, có lẽ em quá phẫn cảm. Chợt em buông tay tôi ra, quay lại đứng đối diện với tôi: “Em vốn là gái quê mà anh. Năm mười sáu tuổi em theo gia đình lên đây khai hoang. Lúc ấy, cái Phố Núi này mới có dăm nóc nhà, vài chục hộ sống quây quần. Không đông đúc, ồn ào náo nhiệt nhưng thanh bình, êm ả làm sao…”
       Giọng của em bỗng dưng thật nhẹ, thật nhẹ, âm thanh rên rả khuất chìm vào những vùng tối lịm… Bỗng tôi nhìn thấy nhòa trong màu chết, dưới ánh trăng hạ tuần, phía vực sâu trước mặt, một dải mây bềnh bồng, mỏng tang, hình chiếc khăn phu la theo gió vẫy đùa…
        “…Anh nhìn đi, anh nhìn đi…” – Giọng em trỏ nên nghẹn ngào, khắc khoải: “Những người nằm nơi đây, đa phần là gái làng chơi. khi sống, họ là những thiếu nữ xinh đẹp, đoan trang, thùy mỵ. Họ muốn có một cuộc đời thật đẹp, nhưng vì hoàn cảnh và số phận trớ trêu không cho họ sống theo ý muốn. Cũng như em!... Cũng như em!...
         Vạt mây hình chiếc khăn phu la tan loãng, lời em nghẹn tắc, chới với, em chực ngã, tôi vội vàng bước tới, dang tay đỡ tấm lưng thon thả, một cảm giác ấm nồng từ người em lan sang, xua đi cái lạnh giá run rẩy từ nơi tôi….
                                                                                                   N.N.H.P

 gainganh1
 
Brief biography
Writer NGUYEN NHUAN HONG PHUONG, Member of the Vietnam Writers' Association. Currently he lives in Vinh Phuc province.
The road to his literature is a tiredless journey with unlimited passion and constant efforts. He has published a large number of novels such as "Contradictory Echoes" (Award of the Vietnam Union of Literature and Arts Associations in 2006); “Bankruptcy”, “Fortunate”, “Out of God’s arms”, “Township”, “Foundation”…
Short story
One Hundred Flower Wine - Bách hoa tửu 
                                                  by Nguyen Nhuan Hong Phuong (Vietnam)
                                                  (Translated into English by Khanh Phuong)
 
   I did not understand why since the day I came here, I came to this small coffee shop to satisfy my coffee addiction and leave my soul finding the inspiration? It seemed that it was born for those who are wandering, fragile and always like to live in the clouds and the wind like me. I cannot explain, but surely the first reason must be from the first sight, as if a love story begining at the first sight?
That's right!
   That was a few days ago, when I and some artists went to the reality finding the inspiration. When the touring car crawled uphill and then turned around the corner. Suddenly, a valley filled with clouds, full of sunshine and wind appeared infront of our eyes. Like a giant picture with dotted strokes created by creation and human hands together. Looming in the middle of the mountains, thousands of clouds, old and new houses, with their own gothic, high and low, laid sloppy, drying in the sun, sometimes in the clouds, shadowed in the middle of the greenery, running along the long, winding road.
Some of the companions were indifferent, because they had come here many times. As for me, this was the first time. I lowered the windshield, poked my head out looking at the sky, the earth, inhaling the fresh, cold air that slowly penetrated into my skin.
  The car rolled up a bend that was both steep, fast, and narrow. I suddenly saw her. No, that was not really. It seemed that at that time, you and she saw each other. (Perhaps that should be said for a meeting by chance).
She was wearing a red t-shirt, hands relied on a handrail. Her house had two floors, thatched with palm leaves, small and pretty, lying close to the foot of the mountain, next to it was a rig of wild convolvulus, hanging freely cool green lines and a bunch of purple flowers spreading their five petals as if waiting for something. I looked at her as if to ask, her eyes seemed to say that she would wait for…
  That very afternoon when I arrived, from the coffee shop singing a pre-war voice. Seeing me, she turned off the phone and went to the door to meet me: "What music do you want to listen to?". I deliberately teased: "Bethoven's music, 5th symphony entitled Destiny". Without answering, she turned to the counter, a minute later, the music was loud and clear.
     0-1. The score was in her side, my poet's heart was overpowered. I picked up a cup of coffee and sipped it to cure my embarrassment. The gentle bitter taste melted quickly in the mouth, caressing on the tongue like reminding that a coffee lacked a companion. I turned around intending to ask the staff at the counter to bring me a pack of cigarettes, when I saw she had already brought out the pack of cigarettes that I wanted.
       I was a bit surprised but didn't say anything. She sat down in the opposite chair, plucked the box with her fingernails, took a cigarette: "please smoke". "How do you know I like to smoke this kind of cigarettes?" I asked. She smiled and looked at the ashtray. The filterless I put in for a while ago, lying on the bottom, told her. I immediately understood and accepted.
The score was 0-2.
        "Are you the owner of this coffee shop?" After asking, I realized that my question was meaningless. You asked again: "Yes, what's wrong?". – “No” – I replied, but then for some reason I continued to ask an even more meaningless question: “Is that girl standing in the counter your employee?”. "At this rate, I'm sure you'll question my husband and children!"
      She glanced at me, smiled, and continued – “Is it necessary to ask such questions? In my opinion, you should only know the people in Mountainour Street, born to serve tourists from all over the world to come here, to find the wild taste of this ancient region. As for me, just know that you are the hundredth..." "Why the hundredth?" - I interrupted her. “There, ask again! Don't you remember the adage: Don't ask questions so you won't be listened the liar? If you want to know, it takes time.”   
       0-3. I lost again, the score went up. But the crazy heart of the poet persisted: “Time? I will still here until the end of the Cup. Will that be enough time?" . "That's okay!"- she said- "But have you ever bet on football?". - "Not yet. But if you want, I will." - "Okay, let you take a team, and mine is any!" – “What do you mean?”- “It means you only get to choose one team, and all of them are mine”- “Why are you so smart?”- “Don't you dare give in to a woman?”- She said, eyebrows arched like two tildes.
        My pride rose: “Dare! But how to count to win or lose?"- "You win, I'll do whatever you want. As for me, there's one condition." She tilted her face and waited: "What condition?" “If I win, I will answer!” "What if..."- I hesitated because I suddenly remembered that the poet's empty wallet...She could read my mind: "It's not related to money, don’t worry!" - Maybe it's just a convolvulus flower...” – “If it's a flower, I'm willing to pick a flower forest and bring and put at your feet" - I let out a winged sentence. "That's it!, tomorrow when you come here to drink coffee, you have to choose your champion candidate". After saying that, she stood up because a guest came in.
       I left, gathered some knowledgeable and passionate writers and poets to a meeting. After a while of arguing, all decided to vote for the Brazilian team to win the championship, with many words on how to flirt and overpower the "coffee shop owner".
      The next day, I brought a book of poems with the betting team to her shop. She pushed me a cup of coffee and a pack of cigarettes, said "You chose the team that the whole world is on their side, I will surely lose!"
       In response, I gave her a book of poems and tried to form a meaningful sentence: "To you, with all sincerity...". Holding the book of poems, she seemed confused. "So you're a poet?" Looking into her eyes, knowing that she didn't believe me, I answered her with a nod of confirmation. Thoughts that she was easy to blame when knowing that I hid my identity from her. But no, she got up, went to the wine cabinet, brought a coffee pot, splashed with a soft blue liquid, and two glasses on the table. “One Hundred Flower Wine! - she introduced - Raise a glass to congratulate the beauty meeting the poet! Congratulations world cup, best wishes to the Brazilian team with the hope for your victory!"
       I wrinkled the forehead, furrowed the brows, tried the brain to check in the dictionary of the wines I've drunk, known, seen, if any of them named One Hundred Flower Wine? Then the beauty tilted the pouring bottle. I was as if hypnotized, the wrist of the beauty was white, smooth, every time she rotated very well, skillfully manipulated, not even a drop fell out, two cups of wine poured into the glass were the same.
      The beauty moved her fingers skillfully to raise the glass: "One hundred percent! Dear you" - The sentence from the mouth of the beauty that exuded as thin as mist from a distant ravine. I embarrassedly picked up the glass and stood up, the beauty shook her head: "Raise the glass in my style, dear you!" I obeyed that sweet command: spreading my fingers, clamping the glass and raised to the face: "Please!" The beauty shook her neck again, coddled that she did not agree: "Switch hands and then drink!" Then, the beauty actively wrapped her arm around my arm and pulled it closer. The two sides of the glasses touched, the beauty's head and my head were touched each other, with a pair of golden, curly hair hanging down to the side of the glass.
       I looked up and saw her curved eyelashes winking; in the core eyes, a soft ash color, its glittering as the night jewel, the fan-shaped beam of glittering. I was dull, confused as if the Tripitaka was captivated by the powerful magic of the White Bone Monster...
      I tilted the glass intending to drink, the beauty whispered again: "Sip with small sips, dear you!" Flowing with the sound, the beauty's breath wafted a strange scent. I tried to hold my breath because afraid that the sizzling, suffocating smell of a smoker would take away that sweet scent, and suddenly I imitated the beauty taking small sips...
       I am completely subdued by her tact. She offered me a special sky, special favor. The small table in the corner of the house, even though I have not come or been crowded, still no one sitting. As appointed, when I appeared, the Destiny symphony sounded. At night, I weighed that her favor towards me was a bit excessive. I became stupid when weighed, measured, and counted her emotions.
        I laughed at my deluding. For a poet, there was nothing to worry about! A cup of coffee 7 thousand, a pack of cigarettes 15 thousand, the price was a little higher than in other regions, but it was reasonable for the mountainous street that nearly two thousand meters higher than the sea level. After the drinking, I paid in full, she was equally fair, because the change she decided to return, then she took me home with a earnestly look and a thank sentence lighter than the mountain mist. If compared to the ultimate, I felt that I was more winner if calculated more details. 
         Since the glass of wine celebrated the beauty meeting the poet, along with the thrill of football matches, she and I were closer. "My" Brazilian team passed the outer round one by one, although it was quite difficult, made me anxious to suffocate at times. But then it was over, on the screen "my" beloved team began to enter the semi-finals, and I was sipping the moments closer to victory. I was not afraid to pick flowers to put at her feet, but was afraid if lost, I would not get anything.
      The reward she declared "you win, I will do whatever you want" stimulated my eagerness. And I believed I would win, just like the other “alien football” team believed they would become a world champion. Then… while they raised the championship cup, here, at the foot of Mountainous Street, in a lovely house, next to the beauty, I would have the right to choose my reward… Although I would not  know what ask for me but just these thoughts, inspired, made the love of poetry in me overflowing with the desire to form a quartet, a sentence.
       Mountainous Street in the afternoon, the purple sunset gradually covered the valley, flying romantic clouds, thousands of whispered pine trees... Nature was really romantic, naturally I found my soul relaxe, poetic mountains and forests, sitting next to the beauty, my heart suddenly fluttered, the poem gradually became more and more rhythmic... I appeared in the original form as the poet. With a sorrowful heart, overflowing inspiration, pressing, anxious hope that the love poetry was shined and uttered the jeweled words.
       Not lying either, as the poet, it was my duty to turn the love of life into alive in poetry. And, in addition to writing poetry for her, I would also bring back to the artists in the group to enjoy. I imagined the innocent faces as if they wanted to swallow every word, every text, every idea, every sentence. Some people were silent after listening, praised, then comparing my poetry with Han Mac Tu's; they would rank my love poem on par with the famous love poems of the formal poet Xuan Dieu…
       Thus, she was not only a beautiful and gentle coffee shop owner, but also a fairy who brought a light source to shine my poem soul so that I could freely swim…
        But all hope was shattered, when the "alien" team broke up, leading to my disillusionment. On the day of the defeat, on time as I always came, at the end of the afternoon, limited customers, Duy Khanh's sad voice was down, replaced by a gentle, holy Destiny song. I sat down on the chair in the empty corner. She still welcomed me as always, even though she knew she was the winner.
        Yes, I came to await for the final judgment of the winner.
        I glanced at my "opponent": She was still as calm as a callous person in the betting industry. She opened the bottle of wine, and put in it a convolvulus purple flower. She handed over the glass: "Sincere condolences to the poet".
        I trembled to handle the tilted glass, a few drops of wine spilled onto the table. I put down the glass, quietly used a rag to gently absorb the fallen drops of wine. When finished, she raised her glass and lightly touched the side of mine: "Drink it." In me was a gentle yeast, but the taste of alcohol on my tongue was no longer existed.
         What's the taste of being a loser? On the TV screen, the voice of the MC was represented the scene of the Brazilian Samba dancing with broken wings, the drums keeping the beat muted, the stained tears on the sad faces...
        As for me, I was sure at that time my face was as wrinkled as the rag in the hand of the beauty that had just been thrown. "You lost!" – She finished drinking and then put the glass upside down on the table. I nodded: “I accept all your terms” – “You want it now?” "It's up to you, you're the winner!" – "No? not that easy? “Before execution, I want my sinner to have one last feast.” “Like a medieval execution?” "Then you'll know!" By this time, tomorrow you please come"
       Well, the poet became a "sinner"
       That day, at a party for "sinner", she took me upstairs, where there was a 29-inch screen. My seat was a multi-purpose wooden chair; Nest to the side, not too far and not too close, was a pale yellow rattan chair. When she dropped down, the curves of the chair bounced around to support her soft, provocative body. Did not know intentionally or not, she wore a red round neck shirt, which reminded me of the first time she and I met.
       She was the thoughtful woman, the luxury party with wild meat in the highlands, flowers wine with light green color. If it weren't for that bet, and I wasn't a loser, I'd believe this was a beautician's party for the winning guest to return.
       "Drink, dear you" she said, "My sinner". The criminal looked at her "I'm a bad drinker, can you tell a condition?" - She whispered "Don't rush me".
       She poured the wine for me to drink more. The drunken yeast spreading, made me swaying like a boat lost between two streams. I forgot that I was defeated, returned to the blood of the poet. I looked at her passionately, she responded to me with her earthly basics. I was intoxicated, my soul was high… in the drunkenness I felt the love yeast – The final judgment of the winner, mixing the flesh. I understood that I was closer to her brink of all temptations… I accepted the “punishment with her” with “the butcher of love”.
       It seemed that Flowers Wine yeast was not only stimulated the poet's inspiration to utter the words, but also stimulated the duty of yearning to return with wild, primitive instincts. My basic wanted to demand something from her that did not  make sense. In my head, poetic rhyme flowing freely, but my body was extremely mundane, a hallucination gave me poetic inspirations, the reality compelled me to dig for sublime pleasures. I was free for my soul wandering, the desire were aroused earnestly.
          I looked at her, she looked at me, in the narrow space, the fragile distance appeared an invisible magical power, my soul sublimated, my body on fire… The red shirt became thin meaningless, like a barrier that need to be removed for freedom… Like a wall of poverty that need to be broken down for flooded air..
        I was ready to be the "sinner". With the same thought, my arms waved, my heart sobbed, my mouth mumbled begging. An unconscious plea but filled with a dream for release. If not, I'd probably go mad by crampedness … My eyes were dull and hopeless, my gaze burning, filled with supplication. The complex struggle between man and beast. The light of wisdom was the human part, the fierce storm was the animal part. Each half demanded for itself a satisfying craving…
          I was wavering in an endless confusion when she got up. The shirt loomed, gracefully, sometimes near, sometimes far, hovering, clinging. I struggled, she held out her hands for me to put my hand on it. Who lead whom, who lead whom did not mean anything now. Both of us entwined with each other, tried to reach the source of the thirsty, where the wild wind soothed the heat.
      Fiery and ecstatic, I obediently was an ephemera plunging into the shadow of the lanterns in the terrifying night. Lust turned into rage, sticking out his tongue to lick, his fangs, getting excited, bursted out for the final demand...
       Suddenly there was a sound of plates falling. She panted: "Let it be!" After the careless sentence, she rubbed on me, rolled on the floor, the decorative patterns under the carpet twisted and dragged along with two crazy bod    
        The darkness outside was fallen, the narrow space, the dawn of love flashed. Hastily, I reached out my hand to open the last door…
       "Stop you! That's enough!" – Her voice accompanied by the act of refusing to push me out of the body. "Wake up" she continued.
        I hesitantly stood up. Her attitude frustrated me. Everything in my body was tense suddenly became mushy, as soft as the strings of an instrument slipping off the keyboard.
        "What's wrong with you?" I asked, regretfully. She didn't answer, went to open the closet, took out the overcoat and put it on. "Go with me". I was about to ask but then held back. Let it be! I thought to myself, wherever it go!
Mountain Street, the night was deep and quiet, the lights on the roof of the valley were hidden in the thick fog, made me feel like thousands of stars lying at my feet. I looked up, the sky was black, the midsummer moon was floating like a leaf falling into the vast space.
At the top of the slope, she led me to the path. The narrow path could not walk parallel, the weak moonlight penetrating the thin leaves on the road surface. She used to the way, so walking pretty fast. I trailed behind. To a coniferous forest. The wind blew in waves, the forest was waving, the sound choking, intermittently, like the sound of a lonely soul in the distance, near and far, echoing with the wind.        
      While walking, I wondered: “Where does she take me to and what does she intend to do? What kind of ghost, vampire... specializing to invite people who like to go into the deep forest and sucking their blood? Probably not- I thought to myself. If it was the ghost, how can it be so realistic? Haven't I been with her so fiercely, so madly? Or does she want to lead me to a quiet lawn, in the middle of a wonderful nature, where there is complete silence to satisfy the passion of sex?”
       Suddenly, a lot of light and dark theories appeared in my head. Meanwhile, her shadow was like a ghost, sometimes hidden, sometimes visible in the woods ahead.       
       At a slope, she stopped. Infront of my eyes, beside the empty stone, a graveyard  appeared. Under the moonlight, the graves were cold, lonely, high and low, sloppy, scattered along the mountainside, each wild wind blowing from the deep valley.
       I shivered and asked, “Why we are here?” – “This is my world!”
      Oh my God! The cold words that came out of her mouth made the hairs on the back of my neck raising up. Although I used to be a warrior, even though I had been close to death many times in battles, I have never encountered this scene.
“This is a graveyard for people with AIDS” – She said as she dragged me into a narrow passage of the graves “Do you know when I first learned I had that disease, what I thought?"
I did not know how to respond, she continued: “Bored and desperate. After many sleepless nights, I swore to revenge, venting my anger on a hundred men. And… and tonight you're the last. When I put the flower in the bottle of wine, you were the hundredth, the end of a hatred…”
          My whole body was so cold! Luckily I didn't have time…
"But why?..." - The question I choked on.
"Please don't think I'm holy. It's just because of the poems you gave me". I was surprised: "Because of my poetry?" - "Right! – I confirmed, in my whole life of prostitute, this is the first time I have been given poetry by someone without giving the money.” – “I don't understand?”…- “Do you know? All night I read your poems. I don't think there is such a stupid, dull person in this world right now. The love for the motherland and the love of the couple in the poems you wrote made me emotional. You gave me back the past innocent baby when I went to school, you lead me back to the village girl who first dated a village boy by the riverside... It's been a long, long time since then, you brought me again the feeling of desire to dedicate completely. Oh, if you were only a wretched man like many other damned men, throwing money and smearing my body with what their needs. As for me, joy and the feeling is the triumph of revenge."
She stopped talking, her hand holding mine was so hot, maybe she was too angry. Suddenly she took off my hand, turned her face to me: "I was originally a country girl. When I was sixteen years old, I followed my family up here to reclaim land. At that time, Mountain Street only had a few roofs, several dozen households living together. Not crowded, noisy, but peaceful and quiet…”
Her voice was suddenly so soft, light, the sound of moaning disappearing into the dark areas… Suddenly I saw a blur in the color of death, under the summer moon, in the abyss in front of me, a floating cloud, thin, the shape of a scarf waving in the wind...
“…You look, look…” – Her voice became choked, anxiously: “The people lying here are mostly playgirls. When they lived, they were beautiful, dignified, and modest young women. They wanted to have beautiful lives, but because of circumstances and irony fate did not allow them to live the way they wanted. Just like me!... Just like me!...
The bib-shape cloud melted, her words choked, she was on the verge of falling, I hurriedly stepped forward, stretched out my hands to support her slender back, a warm feeling spreading from her body, dispelling the shivered cold from me….
                                                                         N.N.H.P
 
 
Phản hồi

Người gửi / điện thoại

Nội dung

 
Quảng cáo
thietkewebuytin01azsolutionsweb24banner12
Thống kê truy cập
Đang truy cập: 6
Trong ngày: 8
Trong tuần: 1340
Lượt truy cập: 87239
VĂN NGHỆ NGHĨA LĨNH
- Chủ nhiệm: Nhà văn CẦM SƠN - 0913 269 931
- Ban Biên tập: Nhà thơ BÙI VIỆT PHƯƠNG - 0932 209 388  
- Nhà thơ VŨ THỊ THANH THỦY - 0983 445 941
- Email: vanphutho25@gmail.com
BẢN QUYỀN THUỘC CHI HỘI NHÀ VĂN VIỆT NAM TỈNH PHÚ THỌ
- Chịu trách nhiệm Xuất bản: Nhà thơ LÊ VA - Chi hội trưởng Chi hội Nhà văn Việt Nam tỉnh Phú Thọ.
- Chịu trách nhiệm nội dung: Nhà văn CẦM SƠN - Chủ nhiệm Website Văn nghệ Nghĩa Lĩnh.
- Quyết định thành lập Chi hội Nhà văn Việt Nam tỉnh Phú Thọ của Hội Nhà văn Việt Nam số 132/QĐ-HNV Ngày 24 tháng 9 năm 2025.
- Quyết định tạo lập Website "Văn nghệ Nghĩa Lĩnh" của Chi hội Nhà văn Việt Nam tỉnh Phú Thọ số 01/QĐ-CH ngày 11 tháng 10 năm 2025.