Khi sử dụng từ ngữ “chéo khoeo”, độc lạ và sự phá chuẩn có ý thức, tác giả thường sử dụng nhiều tổ hợp từ “lệch chuẩn” kết hợp thông thường, tạo cảm giác “không trơn tru”, “không đúng quỹ đạo ngôn ngữ” buộc người đọc phải dừng lại suy ngẫm, thậm chí lôi từ điển ra đối chiếu.
Sau hơn nửa thế kỉ, khi đã là nhà thơ thành danh, năm 2024, anh cho ra đời tập thơ chọn lọc “Lục bát tìm tôi”, “Hội cồng mùa xuân” là bài thơ đầu tiên trong tập thơ 50 bài lục bát này.
Ai cũng biết HIV là thứ vi trùng gieo căn bệnh thế kỷ, nhiễm phải coi như cầm chắc cái án tử hình. Biết bao thân phận những mỹ nữ nhà lành của mọi miền quê vì gia cảnh bất hạnh mà nhiễm phải.
Viết được như Phan Hoàng, ngoài năng khiếu còn là vốn kiến thức phong phú và sự trải nghiệm thực tế đến độ chín. Chẳng phải thế sao? Ai đọc chùm thơ 1-2-3 của anh mà chỉ đọc một lần đã thâu tóm ý, tứ, nghĩa và thông điệp nhắn nhủ? Tôi dám chắc không có ai hoặc đó phải là người đọc nhiều, hiểu rộng, lại hiểu Phan Hoàng như tri kỷ.
Với hệ thống truyện ngắn riêng biệt nhưng được nối kết với nhau bởi một nhân vật “Tôi” (gã, y, hắn). Nhân vật trở đi trở lại trong các truyện, đó là sự phân thân của nhà văn trước những sự vật, hiện tượng, con người mà ông gặp gỡ trong cuộc đời kéo dài suốt hơn 20 năm
Và tiếp tục trong tháng 6 năm 2006 này là hai tiểu thuyết “Vận may” và “Phá sản” (như tôi nói ở trên) thì quả là một hiện tượng hiếm trong làng văn nghệ...
Mỗi con chữ của Thi sĩ Bàng Sĩ Nguyên về miền núi và dân tộc như sự tri ân vùng đất chiến khu cách mạng, nơi mà Ông gắn bó suốt thời trai trẻ, trong những tháng năm gian khổ.