Nguyễn Tùng Minh
BẢN LÁC
Mới hôm nào thăm bạn nơi đây
Bỡ ngỡ Thung Khe tìm vào bản Lác
Mái nhà sàn ngập ngừng khói bếp
Trắng hoa ban trên khắp nẻo đường…
Em dẫn anh đi lên nương
Đôi mắt mở to, lưng ong áo cóm
Khắp không gian thơm lừng hương lúa
Tiếng cười ròn lay động lòng thung
Những vườn lanh xanh mướt ven rừng
Để mỗi chiều vang tiếng chày giã sợi
Vuông thổ cẩm của người con gái Thái
Gửi gắm đường kim, mũi chỉ về đâu…
Lửa trại bập bùng, bập bùng đêm thâu
Rừng núi, suối khe, Hang Chiều hòa nhịp
Những đôi gái trai nắm tay nhảy sạp
Vòng xòe mở ra… bịn rịn phút chia tay…
Vui quá là vui, tháng bảy – hôm nay
Ta về một nhà - quê hương Phú Thọ
Người bản Lác xa xôi thương nhớ
Về nối vòng xòe, bên đền Mẫu Âu Cơ
NGƯỜI NÚI
Người núi rất ít nói
Lấy tiếng sáo thay lời
Núi rừng mênh mông quá
Mỗi nhà một nẻo đồi
Hôm nay về Đất Tổ
Gặp bạn bè văn chương
Dưới chân núi Nghĩa Lĩnh
Ai cũng rất mến thương
Được giao lưu thơ núi
Có hương mật ong rừng
Cánh bướm in vách đá
Vờn trong nắng ngập ngừng…
Người núi say mê đọc
Khác hẳn khi ở nhà
Có bao điều ấp ủ
Cùng ùa về… thăng hoa
Người em gái Đất Tổ
Tặng người núi nhành sim
Thì thầm em nói nhỏ
Rung động mãi trong tim.
THÁC KHUỔI NHI
Buông xuống từ trên đỉnh núi
Bay bay trong nắng tóc nàng tiên
Du khách vượt qua phải ngoái nhìn
Ai? Đã tạo ra sắc màu kỳ vĩ!
Xe dừng lăn chúng tôi cùng xuống nghỉ
Mấy đứa rủ nhau lên thác Khuổi Nhi
Suối róc rách ca, cây lá thầm thì
Giục bước chân tôi theo lời đàn tính
Ôi! choáng ngợp giữa vùng yên tĩnh
Cả không gian bỗng tươi trẻ lạ thường
Mái tóc khỏa xuống mặt hồ nước ngọc
Chưa hết ngỡ ngàng… đã vấn vương…
Đàn cá cù chân khách thập phương
Khiến tâm hồn ta ở…đi không nỡ
Người bạn tôi tung tăng như cá nhỏ
Có đứa si tình…chôn chân ngắm Khuổi Nhi!
N.T.M