Võ Thị Như Mai
CHRISTINE CHEN: A VOICE ACROSS OCEANS AND LANGUAGES
(Introduced and reviewed by Vo Thi Nhu Mai)
Christine Chen is a writer, poet, translator, and editor whose life and work move fluidly between cultures and continents. Born in China and now based in New Zealand, she embodies a literary spirit that bridges the East and the Pacific. She holds a Bachelor of Science in Educational Communication from China and a Postgraduate Diploma in Business Administration from New Zealand, combining academic precision with a deep sensitivity to language and culture.
Her poetry has been honoured across the world. In 2023, Christine received the 30th Italian Ossi di Seppia Award for Best Foreign Writer, and in 2025 she was named Outstanding Poet at the Sydney International Poetry Festival. Her poems, translated into more than twenty languages, have found a home in libraries and institutions such as the Royal Library of Belgium and the cultural institutes of Rome. For three consecutive years, her works have appeared in Chinese Language and Literature (Taiwan), a key reference for language educators in primary and secondary schools.
In 2024, ten of her poems were featured in the anthology 21st Century Chinese Poets, published in Italy, and her bilingual collection Before Blossoming (Chinese–Italian) was released there in January 2025. Her poetry travels freely between languages, yet it remains rooted in a profound sense of place—whether in the mountains and rivers of her Chinese heritage or the open skies of her adopted Aotearoa.
Christine’s voice is both literary and communal. In 2024, she represented Oceania at the Medellín International Poetry Festival, bringing the rhythms of the Pacific to one of the world’s most celebrated gatherings of poets. Since 2023, she has served as a Committee Member and Oceania Continental Coordinator of the World Poetry Movement (WPM), working to connect voices across borders through the universal language of poetry. She is also the Editor-in-Chief of Compact News in New York, where her editorial vision continues to champion diversity, cross-cultural dialogue, and the power of words to unite.
Christine Chen’s poetry reflects her journey through languages, geographies, and histories. Her works such as Aotearoa, Child, and A Leaf Knows Autumn speak with clarity and compassion about belonging, memory, and transformation. Each poem is a meeting place between worlds, carrying the quiet wisdom of one who listens deeply to both the land and the human heart.
WHERE THE SKY MEETS THE SEA: A POEM OF BELONGING AND TRANSFORMATION
Christine Chen’s Aotearoa, Land of the Long White Cloud is a tender meditation on belonging, identity, and the layered histories that shape New Zealand. Through restrained lyricism and quiet imagery, the poem unfolds as a dialogue between peoples and landscapes, tracing the evolution of a land where cultures meet, overlap, and transform one another.
The poem begins with an evocation of the Māori ancestors, the water-dwelling people who arrived guided by birds and tides, singing long songs and gathering wild plants. Their arrival feels organic, attuned to nature’s rhythm. Chen then shifts to the next arrival, the early European settlers, describing them with gentle observation rather than accusation. The poem’s tone is reflective and balanced, acknowledging both beauty and displacement. The imagery of the sky as blue as your eyes and the clouds as pure as your skin captures the poet’s sensitivity to how the natural and the human intertwine in memory and myth.
When the speaker’s own voice enters, I and my kind arrived in great numbers, the poem takes on an introspective turn. This moment suggests migration in the modern era, echoing the poet’s own journey between China and Aotearoa. The act of claiming pieces of mountains and rivers becomes both a confession and a recognition of shared responsibility. Yet, even amid the imagery of urbanization, concrete forests and houses, there remains a spiritual undercurrent, a yearning for harmony within the layers of history and the natural world.
The closing stanzas transform the narrative into a gentle myth. The little fox who sheds its form, becoming human embodies reconciliation and renewal, a symbolic merging of the immigrant spirit with the land’s ancient essence. The fox, a creature of Chinese folklore, meets the misty forests of Aotearoa, and in that union the poem achieves its quiet transcendence.
Chen’s note about the Māori name Aotearoa, Land of the Long White Cloud frames the poem within a continuum of discovery and reverence. Her work honours the first navigators, the settlers, and the newcomers, while also acknowledging the spiritual continuity that runs through them all.
Aotearoa is a poem about migration, cultural encounter and an act of listening. It listens to the land, to its layered voices, to the silences between sky and water. In its graceful simplicity, Christine Chen offers a vision of coexistence, a recognition that all who arrive eventually become part of the story the land continues to tell.
Aotearoa
--Land of the Long White Cloud
A group of water-dwelling people,
First arrived paddling canoes, chasing birds, fishing,
Singing long songs, gathering wild plants.
Then came you, your grandfather's grandfather arrived,
Claiming pieces of mountains and rivers.
At that time, the sky was as blue as your eyes,
The clouds as pure as your skin.
You peacefully herded sheep and tilled the land,
While the grass grew, and orioles sang.
Later, I and my kind
Arrived in great numbers, claiming pieces of mountains and rivers,
Cutting down trees and land, building concrete forests and houses.
I claimed you.
You watched me quietly, like you watched those creatures,
As if they never disappeared.
I became a wandering spirit deep within your gaze.
Until autumn frost and winter snow came,
Until the birds whispered, and the grass and trees murmured,
Until the mountains and rivers grew full.
The little fox finally shed its form, becoming human, settling down hand in hand
In the mountain forests covered by clouds.
----
Note:
It is said that when the Māori first crossed the vast ocean, guided by stars and tides, they saw a new distant island under long streaks of white clouds on the horizon and exclaimed "Aotearoa!" Thus, the 'Land of the Long White Cloud' became the nickname for New Zealand.
THE UNFINISHED PAGE: INNOCENCE AND MEMORY IN A WORLD OF WAR
Christine Chen’s Child is a poem of deep empathy and haunting quietness. It begins in an intimate, almost domestic space, the simple act of reading an anti-war anthology on a tranquil morning, and expands into a meditation on innocence, loss, and the enduring shadow of human conflict. The poem moves fluidly between the act of reading and the imagined world within the book, where a child steps out from the pages, symbolizing the fragile purity untouched by violence.
The child’s gesture, picking a small yellow chrysanthemum and inhaling its scent, is at once tender and devastating. In Chen’s hands, this image becomes a moment of revelation: that even in a world scarred by war, beauty insists on being known. The flower, a traditional symbol of remembrance in both Eastern and Western cultures, bridges these worlds seamlessly, mirroring the poet’s own cross-cultural sensibility.
As the speaker closes the book and steps into a morning landscape alive with earthworms, ants, and snails, Chen establishes a contrast between the ordered peace of nature and the chaos of human destruction. Yet the peace is not naïve, it is tinged with awareness. The child’s uncertain fate drifts between the pages, suspended between survival and erasure. This unresolved image transforms the poem from simple reflection into moral witness.
In its closing lines, when the poet places the book on the grass and allows sunlight to read the unfinished ending, the act becomes an offering, an invocation of light, memory, and renewal. The sunlight itself becomes the final reader, a silent witness to what human words cannot heal.
Child demonstrates Christine Chen’s ability to merge delicacy with gravity. Her voice is calm, but beneath its serenity lies a deep ache for humanity. Through a vision that crosses languages, histories, and geographies, Chen transforms a quiet morning reading into a universal prayer for peace.
Child
— Reflections on Morning Reading of an Anti-War Anthology
I turn the pages, one by one—
From a sheet of pristine white, a child steps out
Eyes clear as crystal, as if never seen this world before
He gazes up behind me—blue skies, drifting clouds
As if worshipping a god from a dream
He bends down, gently plucks a small yellow chrysanthemum at his feet
Like touching a miracle from some forgotten vision
His whole face buried in the flower, greedily inhaling—
As if just learning: the world can hold such fragrance
I close the book, stunned, and walk along a dew-filled path—
Earthworms stretch in soft, damp soil
Ants drag slivers of morning light to their new home
Snails nibble leaves, tiny insects linger in veins—
All is peaceful and ordered
Yet that child's fate still drifts between the pages—
Fallen amidst ruins, forgotten by all?
Or escaping the smoke and gunfire
Stepping into the next, unwritten anti-war anthology?
I gently place the book on the grass where small chrysanthemums bloom—
Letting sunlight read the unfinished ending—
With flowers as witness.
UNDERSTANDING AND AWARENESS OF TIME
In A Leaf Knows Autumn, Christine Chen distils the vast cycles of nature and existence into a brief yet profound meditation. The poem unfolds with the precision of a fable and the resonance of a spiritual reflection. The leaf, personified as a being of metal gold and wood, embodies both the transience and continuity of life.
The poem’s elemental language: metal, wood, water, fire and earth draws on traditional Chinese cosmology, where all things arise and transform through their interdependence. Yet Chen’s voice transcends cultural boundaries, transforming these symbols into a universal language of change. The leaf’s leap and eventual bow are gestures of surrender and renewal, reminding the reader that endings are inseparable from beginnings.
Each stanza carries the cadence of inevitability. When Chen writes, heaven or hell, one must walk the path, she evokes both personal and cosmic truths, the acceptance of fate, the dignity of passage, and the faith that life continues in another form. The tone is neither mournful nor triumphant; it is balanced, contemplative, and profoundly human.
The poem culminates in a quiet revelation, when she bows and understands that this moment is not the end but the beginning. In that moment, the leaf becomes more than a natural object; it becomes the poet herself, and by extension, all beings who move through time with awareness and grace.
A Leaf Knows Autumn features Christine Chen’s signature gift, her ability to fuse cultural depth with emotional universality. Through a single, delicate image, she invites readers to consider the eternal rhythm of creation and dissolution. The poem stands as a serene affirmation of life’s continuity, a whisper of wisdom from one season to the next.
A Leaf Knows Autumn
Shadows have cascaded over the earth.
She leaps—
A Look of metal gold, a body of wood—
She has married
The time has come
Water and fire lie upon the ground
Heaven or hell
One must walk the path
There is always next season, the seasons after
Metal and wood bow to water, fire, earth
They clash, create,
Kill, love
Accompany, depend
At the instant she bows, she knows:
This is not the end—
But the beginning
CHRISTINE CHEN: TIẾNG NÓI VƯỢT ĐẠI DƯƠNG VÀ NGÔN NGỮ
Christine Chen là một nhà văn, nhà thơ, dịch giả và biên tập viên, với cuộc đời và tác phẩm linh hoạt di chuyển giữa các nền văn hóa và lục địa. Sinh ra tại Trung Quốc và hiện sống tại New Zealand, cô hiện thân cho một tinh thần văn học kết nối Đông Á và Thái Bình Dương. Christine tốt nghiệp Cử nhân Khoa học về Truyền thông Giáo dục tại Trung Quốc và có Chứng chỉ Sau đại học về Quản trị Kinh doanh tại New Zealand, kết hợp sự chính xác học thuật với nhạy cảm sâu sắc đối với ngôn ngữ và văn hóa.
Thơ của cô đã được vinh danh trên toàn thế giới. Năm 2023, Christine nhận Giải Ossi di Seppia lần thứ 30 tại Ý cho Nhà Văn Nước Ngoài Xuất Sắc, và năm 2025, cô được vinh danh là Nhà Thơ Xuất Sắc tại Liên hoan Thơ Quốc tế Sydney. Các bài thơ của cô, được dịch sang hơn hai mươi thứ tiếng, đã tìm thấy chỗ đứng tại các thư viện và tổ chức như Thư viện Hoàng gia Bỉ và các viện văn hóa tại Rome. Trong ba năm liên tiếp, tác phẩm của cô xuất hiện trên tạp chí Chinese Language and Literature (Đài Loan), một tài liệu tham khảo quan trọng cho giáo viên ngôn ngữ ở trường tiểu học và trung học.
Năm 2024, mười bài thơ của cô được tuyển chọn trong tập 21st Century Chinese Poets, xuất bản tại Ý, và tập thơ song ngữ Before Blossoming (Tiếng Trung–Tiếng Ý) được phát hành tại đó vào tháng 1 năm 2025. Thơ của Christine di chuyển tự do giữa các ngôn ngữ, nhưng vẫn giữ được gốc rễ sâu sắc nơi không gian—dù là những núi non, sông suối của di sản Trung Quốc, hay bầu trời rộng mở của Aotearoa mà cô chọn làm quê hương thứ hai.
Giọng thơ của Christine vừa mang tính văn học vừa mang tính cộng đồng. Năm 2024, cô đại diện cho Châu Đại Dương tại Liên hoan Thơ Quốc tế Medellín, mang nhịp điệu Thái Bình Dương đến một trong những hội ngộ thi ca danh giá nhất thế giới. Từ năm 2023, cô là Ủy viên Ban Chấp hành và Điều phối viên Lục địa Châu Đại Dương của Tổ chức Thơ Thế giới (World Poetry Movement), kết nối các giọng nói vượt biên giới qua ngôn ngữ phổ quát của thơ ca. Đồng thời, cô là Tổng Biên tập của Compact News tại New York, nơi tầm nhìn biên tập của cô tiếp tục thúc đẩy sự đa dạng, đối thoại xuyên văn hóa, và sức mạnh của ngôn từ để kết nối con người.
Thơ của Christine Chen phản ánh hành trình xuyên qua ngôn ngữ, địa lý và lịch sử. Các tác phẩm như Aotearoa, Child, và A Leaf Knows Autumn diễn đạt rõ ràng và tràn đầy cảm thông về cảm giác thuộc về, ký ức và sự biến đổi. Mỗi bài thơ là một điểm gặp gỡ giữa các thế giới, mang theo sự khôn ngoan thầm lặng của người biết lắng nghe cả đất trời lẫn trái tim con người.
BÀI THƠ VỀ CẢM GIÁC THUỘC VỀ VÀ BIẾN ĐỔI
Christine Chen’s Aotearoa, Land of the Long White Cloud là một suy tưởng tinh tế về cảm giác thuộc về, bản sắc và các lớp lịch sử hình thành New Zealand. Qua hình ảnh ẩn dụ tinh tế và lối thơ trầm lặng, bài thơ mở ra như một cuộc đối thoại giữa con người và cảnh quan, theo dõi sự tiến hóa của một vùng đất nơi các nền văn hóa gặp gỡ, chồng chéo và biến đổi lẫn nhau.
Bài thơ bắt đầu bằng hình ảnh tổ tiên Māori, những người sống trên nước, đến bằng thuyền được dẫn dắt bởi chim và thủy triều, hát những bài ca dài và thu thập cây dại. Sự đến của họ hòa hợp với thiên nhiên, nhịp điệu tự nhiên. Chen sau đó chuyển sang những người định cư châu Âu đầu tiên, mô tả họ với quan sát dịu dàng thay vì trách cứ. Giọng điệu bài thơ phản chiếu, cân bằng, vừa trân trọng vẻ đẹp vừa thừa nhận nỗi mất mát. Hình ảnh bầu trời xanh như mắt bạn, mây trắng như làn da bạn, thể hiện nhạy cảm của nhà thơ với sự hòa quyện giữa thiên nhiên và con người trong ký ức và thần thoại.
Khi giọng kể của chính người nói xuất hiện: “Tôi và những người như tôi đến với số lượng lớn”, bài thơ trở nên nội tâm. Khoảnh khắc này gợi ý về sự di cư hiện đại, phản chiếu hành trình của chính nhà thơ giữa Trung Quốc và Aotearoa. Hành động chiếm hữu núi sông vừa là sự thú nhận vừa là nhận thức về trách nhiệm chung. Dù xuất hiện hình ảnh đô thị hóa, rừng bê tông và nhà cửa, vẫn tồn tại dòng chảy tâm linh, khao khát hòa hợp trong các lớp lịch sử và thiên nhiên.
Những khổ cuối biến câu chuyện thành một truyền thuyết dịu dàng. Chú cáo nhỏ hóa thành con người, hòa giải và đổi mới, biểu tượng kết hợp tinh thần người nhập cư với tinh túy cổ xưa của vùng đất. Cáo, sinh vật trong văn hóa dân gian Trung Quốc, gặp rừng sương mù Aotearoa, và trong sự kết hợp đó, bài thơ đạt đến sự siêu thoát thầm lặng.
Ghi chú của Chen về tên Māori Aotearoa (Đất nước của những đám mây trắng dài) đặt bài thơ trong dòng chảy của khám phá và tôn kính. Tác phẩm tôn vinh những thủy thủ đầu tiên, người định cư và những người đến sau, đồng thời công nhận sự liên tục tâm linh chảy qua tất cả họ.
Aotearoa là bài thơ về di cư, gặp gỡ văn hóa và hành động lắng nghe. Nó lắng nghe đất đai, các giọng nói tầng lớp của nó, khoảng lặng giữa trời và nước. Trong sự giản dị duyên dáng, Christine Chen đem đến một tầm nhìn về sự chung sống, nhận thức rằng tất cả những ai đến cuối cùng sẽ trở thành một phần của câu chuyện mà vùng đất vẫn kể tiếp.
Aotearoa
— Đất Nước của Những Đám Mây Trắng Dài
Một nhóm người sống trên nước,
Đến đầu tiên, chèo thuyền, theo chim, đánh cá,
Hát những bài ca dài, thu hái cây dại.
Rồi đến bạn, ông của ông bạn đến,
Chiếm những mảnh núi sông.
Khi đó, trời xanh như mắt bạn,
Mây trắng như làn da bạn.
Bạn yên bình chăn cừu và cày cấy,
Cỏ mọc, chim chích hát.
Sau đó, tôi và những người như tôi
Đến với số lượng lớn, chiếm núi sông,
Chặt cây, san đất, xây rừng bê tông và nhà cửa.
Tôi chiếm lấy bạn.
Bạn nhìn tôi lặng lẽ, như nhìn những sinh vật kia,
Như thể chúng chưa từng biến mất.
Tôi trở thành linh hồn lang thang sâu trong ánh mắt bạn.
Cho đến khi sương thu và tuyết đông đến,
Cho đến khi chim thì thầm, cỏ cây rì rầm,
Cho đến khi núi sông tràn đầy.
Chú cáo nhỏ cuối cùng hóa thành người, cùng tay trong tay
Định cư trong rừng núi phủ mây.
Ghi chú: Khi người Māori đầu tiên vượt đại dương rộng lớn, được dẫn dắt bởi sao và thủy triều, họ nhìn thấy một hòn đảo xa dưới những dải mây trắng dài trên đường chân trời và reo lên: "Aotearoa!" Từ đó, “Đất nước của những đám mây trắng dài” trở thành biệt danh của New Zealand.
SỰ NGUYÊN VẸN VÀ KÝ ỨC TRONG THẾ GIỚI CHIẾN TRANH
Child của Christine Chen là một bài thơ về sự đồng cảm sâu sắc và sự im lặng ám ảnh. Bắt đầu trong không gian thân mật, gần gũi, hành động đơn giản là đọc tuyển tập chống chiến tranh vào một buổi sáng yên bình, bài thơ mở rộng thành suy ngẫm về sự ngây thơ, mất mát và bóng đen dai dẳng của xung đột con người. Thơ di chuyển mượt mà giữa hành động đọc và thế giới tưởng tượng trong sách, nơi một đứa trẻ bước ra từ trang sách, biểu tượng cho sự thuần khiết mong manh chưa bị bạo lực chạm tới.
Cử chỉ của đứa trẻ, hái một bông cúc vàng nhỏ và hít hương thơm, vừa dịu dàng vừa đau lòng. Trong tay Chen, hình ảnh này trở thành khoảnh khắc khai sáng: rằng ngay cả trong thế giới bị chiến tranh tàn phá, cái đẹp vẫn khăng khăng tồn tại. Hoa, biểu tượng truyền thống của ký ức trong cả văn hóa Đông và Tây, nối kết hai thế giới một cách liền mạch, phản chiếu sự nhạy cảm xuyên văn hóa của nhà thơ.
Khi người kể đóng sách và bước vào cảnh sáng tràn đầy giun đất, kiến, ốc sên, Chen tạo ra sự tương phản giữa hòa bình trật tự của thiên nhiên và hỗn loạn của con người. Tuy nhiên, hòa bình không ngây thơ; nó pha chút nhận thức. Số phận bất định của đứa trẻ trôi dạt giữa các trang, lơ lửng giữa sống sót và bị xóa nhòa. Hình ảnh chưa hoàn tất này biến bài thơ từ sự suy ngẫm đơn thuần thành chứng nhân đạo đức.
Trong những dòng kết, khi nhà thơ đặt cuốn sách trên cỏ và để ánh nắng đọc phần kết chưa viết xong, hành động trở thành sự cống hiến, lời cầu nguyện ánh sáng, ký ức và sự đổi mới. Ánh sáng trở thành độc giả cuối cùng, chứng kiến lặng thầm những điều ngôn từ con người không thể chữa lành.
Child cho thấy khả năng kết hợp sự tinh tế với trọng lượng của Christine Chen. Giọng cô bình thản, nhưng ẩn sâu là nỗi đau sâu sắc dành cho nhân loại. Qua tầm nhìn xuyên ngôn ngữ, lịch sử và địa lý, Chen biến một buổi sáng đọc sách yên tĩnh thành lời cầu nguyện chung cho hòa bình.
Child
— Suy Ngẫm Khi Đọc Buổi Sáng Một Tuyển Tập Chống Chiến Tranh
Tôi lật từng trang, từng trang—
Từ một trang trắng tinh, một đứa trẻ bước ra
Mắt trong suốt như pha lê, như chưa từng thấy thế giới này
Nó ngước nhìn lên sau lưng tôi—trời xanh, mây trôi
Như thờ phụng một vị thần trong giấc mơ
Nó cúi xuống, nhẹ nhàng hái một bông cúc vàng nhỏ dưới chân
Như chạm vào phép màu từ một tầm nhìn đã quên
Cả khuôn mặt nó chìm trong hoa, hít ngửi hăm hở—
Như mới học được: thế giới có thể chứa đựng hương thơm này
Tôi đóng sách, sửng sốt, bước trên con đường đầy sương—
Giun đất uốn mình trong đất ẩm mềm
Kiến kéo những mảnh sáng ban mai về tổ mới
Ốc sên nhấm lá, côn trùng bé nhỏ dừng lại trên gân lá—
Tất cả yên bình và trật tự
Nhưng số phận của đứa trẻ vẫn trôi giữa các trang—
Ngã giữa đống đổ nát, bị lãng quên?
Hay trốn khỏi khói súng
Bước vào tuyển tập chống chiến tranh tiếp theo, chưa viết?
Tôi đặt nhẹ nhàng cuốn sách lên cỏ nơi những bông cúc nhỏ nở—
Để ánh nắng đọc phần kết chưa hoàn thành—
Với hoa làm chứng.
SỰ THẤU HIỂU VÀ NHẬN THỨC VỀ THỜI GIAN
Trong A Leaf Knows Autumn, Christine Chen cô đọng các chu kỳ rộng lớn của tự nhiên và tồn tại vào một suy tưởng ngắn nhưng sâu sắc. Bài thơ mở ra với độ chính xác như truyện ngụ ngôn và vang vọng như sự suy tư tâm linh. Chiếc lá, được nhân hóa với hình dạng kim loại vàng và thân gỗ, hiện thân cho cả sự phù du và tính liên tục của cuộc sống.
Ngôn ngữ nguyên tố của bài thơ—kim loại, gỗ, nước, lửa, đất—dựa trên vũ trụ quan truyền thống Trung Quốc, nơi mọi vật phát sinh và biến đổi qua sự phụ thuộc lẫn nhau. Nhưng giọng Chen vượt qua ranh giới văn hóa, biến những biểu tượng này thành ngôn ngữ phổ quát về sự thay đổi. Bước nhảy và cúi mình của chiếc lá là cử chỉ đầu hàng và đổi mới, nhắc nhở người đọc rằng kết thúc không thể tách rời khỏi khởi đầu.
Mỗi khổ thơ mang nhịp điệu tất yếu. Khi Chen viết “thiên đường hay địa ngục, phải đi trên con đường ấy”, cô gợi lên cả sự thật cá nhân lẫn vũ trụ, chấp nhận số phận, phẩm giá của hành trình và niềm tin rằng sự sống tiếp tục dưới hình thức khác. Giọng điệu không bi thương cũng không hân hoan; nó cân bằng, chiêm nghiệm và sâu sắc nhân văn.
Bài thơ kết thúc bằng sự khai sáng nhẹ nhàng, khi chiếc lá cúi xuống và nhận ra khoảnh khắc này không phải kết thúc mà là khởi đầu. Trong khoảnh khắc ấy, chiếc lá trở thành chính nhà thơ, và bằng cách mở rộng, là tất cả sinh vật di chuyển qua thời gian với nhận thức và duyên dáng.
A Leaf Knows Autumn là minh chứng cho khả năng đặc trưng của Christine Chen: kết hợp chiều sâu văn hóa với tính phổ quát cảm xúc. Chỉ qua một hình ảnh tinh tế, cô mời người đọc suy ngẫm về nhịp điệu vĩnh cửu của sáng tạo và hủy diệt. Bài thơ là lời khẳng định bình yên về sự tiếp nối của sự sống, một tiếng thì thầm của trí tuệ từ mùa này sang mùa khác.
A Leaf Knows Autumn
Bóng tối đã tràn xuống mặt đất.
Cô nhảy lên—
Ánh nhìn kim loại vàng, thân gỗ—
Cô đã kết hôn
Thời khắc đã đến
Nước và lửa nằm trên mặt đất
Thiên đường hay địa ngục
Phải đi trên con đường ấy
Luôn có mùa tới, mùa sau
Kim loại và gỗ cúi mình trước nước, lửa, đất
Chúng va chạm, tạo dựng,
Hủy diệt, yêu thương
Đi cùng, phụ thuộc
Ngay khoảnh khắc cô cúi mình, cô biết:
Đây không phải là kết thúc—
Mà là khởi đầu
Vo Thi Nhu Mai
is an educator, a poet and editor from Australia who was born in Vietnam.