Bùi Việt Phương
LỀU NƯƠNG
Ai bỏ không một cái lều nương
Người khát nước tìm vào đây trốn gió,
Cơn gió Lào săn mặt người khắc khổ
Thổi mắt buồn vào khô hạn trăm năm.
Cái lền nương như vũng nước trâu đằm
Đặc sánh mùi những sinh linh ghé tạm,
Mồ hôi với mồ hôi không động chạm
Dưới một mái lều đâu đó thuộc về ai.
Nắng mớm chiều và đêm chớm sương
Ngày cuối gióng và rong rêu bản mệnh
Lều nương ở một con đường lơ đễnh
Ta ghé một lần rồi vu vơ trong ta…
HOA SỮA
Hoa sữa thơm gờn gợn lưỡi dao
Những đêm bị thương, những ngày giấu mặt,
Em xa xôi như con đường tắt
Như tình đầu "mách nước" cho nhau.
Khiến những cành cây gục ngã khó gì đâu!
Nhựa uất ức còn hắc hơn hoa sữa,
Có những nụ đang cười, chẳng còn nhựa nữa
Có những hoa tươi đã rụng phía tim mình.
Phố dọc, chiều ngang, gót nhỏ phiêu linh
Tuổi này chờ nhau, như cầm dao đằng lưỡi,
Hoa sữa nhạt dần trong câu chuyện cuối
Em phải về, nuôi đêm trong tóc em.
Hoa sữa có vì ai, phố vẫn lên đèn...
CẢM NGHĨ TRƯỚC TƯỢNG ĐÀI
Vội vã bỏ những chân trời xa ngái
Tôi lặng im đứng trước tượng đài
Nơi đây hóa một miền tinh khôi nhất
Chỉ mây trắng tìm thấy tuổi hai mươi.
Người lính nào khoác súng lên vai
Cũng nhớ lúc thõng tay khua liềm, gặt lúa
Con tép, quả cà, quạt mo, cối đá
Giờ này xa lắm
Đo bằng đòn gánh mẹ sải bước đê quai.
Nghe nói làng mình
Đã vót nhọn thân tre đánh giặc
Chỉ một tiếng gà, sừng sững hậu phương.
Chỉ một giờ sau súng nổ khắp chiến trường
Mỗi hòn đá, cái cây thành cột mốc
Người ngã xuống rồi hòn đất có tên
Cao điểm này dũng cảm
Cao điểm kia anh hùng
Mẹ thương anh, vẫn chưa tìm thấy mộ
Mẹ thắp hương, khấn xuôi theo ngọn gió.
Khấn rằng:
Ai cũng là da thịt
Ai cũng có quê hương
Nhưng đã hy sinh
Cũng sẽ hóa thành trì đất nước...
HÀ NỘI, MÙA NÀO CŨNG ĐƯỢC
Ừ thi rét, pha cà phê với sương
Khăn quàng cũ, choàng lên run rẩy cũ,
Kí ức cùng ta ba hoa dọc phố
Ai như người xưa thấp thỏm sang đường.
Ở Hà Nội, mùa nào cũng được
Sống hết phần thi sĩ cho nhau,
Một bà cụ đọc ca dao hàng nước
Chỉ bác xe ôm nhớ cổ tích chân cầu...
Tôi đến và đi, rồi lại... đang Hà Nội
Lắm lúc mùa đông đã lơ lửng trên đầu
Người thì đợi, thì quên, người đang vội
Chỉ còn mình ngồi với tận đâu đâu...
KHÚC THU
Kiếp sen đã lặng như tờ
Con còng đạp nước, buồn ngơ ngẩn chiều
Đường văng vắng, gió liêu xiêu
Cánh ong cuối vụ, giọt yêu cuối ngày.
Khúc thu là khúc vắng mây
Sớm nay tơ nhện giăng đầy bóng sao
Đỗ thuyền ở quãng chiêm bao
Nửa đêm tỉnh giấc hư hao phận này
Khúc thu là khúc giời đày
Buồn chưa kịp gỡ, hơi may đã về…
B.V.P