Lưu Tử Anh
LÀM DÂU
Hồi ấy tôi mười tám tuổi, chân ướt chân ráo xa rời miền quê nghèo cô đơn một mình lên biên giới này buôn bán. Tôi được bà cô họ cho ở nhờ trong gian nhà kho phía sau cũng là may mắn lắm. Tôi nhanh quen với việc đạp xe chở hai tạ hàng, đẩy băng băng qua cầu, qua dốc. Nhưng những cơn mộng mị đã đầy ải thân xác tôi mệt đắng và rã rời. Mắt tôi như ngây dại, xác thân như đi mượn. Nhiều khi tôi chau mày nghĩ suy, một số bộ phận có những cảm giác kì là, như không phải của mình. Các chị các cô trong đội buôn đường trắng của tôi có kể mấy chuyện ngủ với ma, sinh con cho ma… Tôi đặc biệt không tin và coi mấy chuyện đó là nhảm nhí. Nhưng mấy chị nói nhìn tôi khác lắm thì tôi thấy lo...
Có những chuyện thà không bao giờ biết cho đỡ đau lòng. Nhưng chuyện này dẫu đau vẫn cần biết. Tôi không nhớ nổi cảm xúc tồi tệ của giây phút ấy. Chân tay tôi run rẩy, thừa thãi. Ý chí tôi bội thực các suy nghĩ và hoảng loạn, đầy căm phẫn, đầy sợ hãi và tội lỗi.
Đêm ấy, tôi đã biết ông chú rể “hiền lành quý hóa” của tôi đã dùng cái que khều móc cửa, lợi dụng khi tôi ngủ say vì mệt đã thuốc mê tôi và xâm hại nhiều đêm.
Chiếc khăn có thuốc mê chụp vào mũi miệng lúc đang giả ngủ khiến tôi mụ mẫm đầu óc đi ngay, cho dù tôi đã nín thở tưởng chết. Trong cảm giác mê man lịm dần tôi vẫn nhận thấy rõ ràng đôi bàn tay đang cởi từng nút cúc áo, kéo ngược áo ngực, cả hai bàn tay sờ soạng vuốt ve. Làn da co rúm, rùng mình khi bị liếm láp, cơn mê mẩn kéo chìm mọi tư duy tôi vào miền tối đen. Ý chí tôi còn vẫy vùng, quay cuồng, toàn thân bơi trong cõi hư vô với trăm ngàn màu sắc. Rồi ý chí chiến đấu kéo tôi bừng tỉnh. Mất một giây để tôi thấy chuyện gì đang xảy ra… Và tôi thấy hai tay mình đang để hai bên tai, hai chân mình đang bị bẻ gập lên bụng… Tôi đạp. Lão văng cái rầm vào tủ gỗ mục kê sát tường. Rút được thanh kiếm mua mấy hôm trước ở chợ biên đang giấu dưới gối, tôi lao đến đâm chém loạn xạ, lão nhảy lên giường tránh được. Lão ta không ngừng lải nhải:
-Thôi nào chú mà bị thương mọi chuyện lộ hết. Cô sẽ giết cháu bằng một mũi tiêm và thế là hết đời. Cô của cháu cũng sẽ đau khổ mà chết đấy. Người đời sẽ nguyền rủa và họ sẽ nói cháu dụ dỗ chú. Thực ra chú rất thích Vân nhưng cháu không thích thì thôi. Chú không nói không ai biết. Chuyện có gì đâu, nhỉ?! Từ mai ở nhà với chú phụ bán thuốc, không phải đi buôn bán cho vất vả. Chỉ cần cháu không nói, chú không nói thì không ai biết…
Một con bé nhà quê thất học đã bị những lời điêu ngoa xảo trá của lão dê già đội lốt chú rể làm cho ngã gục. Từ nạn nhân tôi biến thành kẻ tội đồ. Loạn luân. Sẽ không ai nghe tôi, tin tôi hết. Tôi sẽ bị nguyền rủa, bị ném ra đường một cách nhục nhã… chỉ có thể tự treo cổ cho hết nhục. Ai sẽ tin tôi chứ?
Rùng rợn và tởm lợm. Một loạt những thứ lộn xộn lao qua đầu, giằng xé mà tôi nào nghĩ được gì…Quá sốc. Gía như đó là một bóng ma thì tôi đã chiến đấu như một chiến binh rồi. Luồng gió lạnh buốt từ đâu thốc vào tận tim. Những lời của lão thật phỉ báng, thật nhục nhã. Tôi không nghĩ mình cần sống nữa. Tôi thấy cảnh cô tôi và hai đứa em đang khăn trắng, khóc vật vã bên chiếc quan tài màu đỏ. Tôi cũng thấy mấy người công an đang dẫn giải tôi đi…
Tôi chưa bao giờ nhận thấy mình là một đứa bị bỏ rơi, không nơi nương tựa. Tôi vẫn mơ hồ một ngày nào đó mẹ về với tôi, vì thế tôi phải sống thật mạnh mẽ, thật chăm chỉ. Nhưng chắc là mẹ đã chết lâu rồi. Chết ở một nơi xa xôi nào.
Có ai biết trống trải là gì không? Là lòng sông đã bị hút nham nhở những hố cát, xoáy nhởn nhơ trong lòng nó xác rong rêu và rác vẩn lững lờ… Là khu rừng ngàn cây đang bị chặt phá xác xơ, khiến cho gió cũng chẳng thể tạo ra tiếng vi vu rì rào mà thổi vút qua bên kia như trượt đà lao vào núi… Nỗi trống trải trong tôi biết sôi. Nó lục bục, réo rắt, buốt nhói tùng hồi. Nó mò mẫm trên từng tế bào da, len vào tế bào cơ và cắn rứt tận xương khi nó xâm nhập vào trong tủy. Tôi ngồi đó, tay ôm lấy chân, cằm kê vào đầu gối mà cảm nhận từng luồng không khí lạnh đang xuyên qua thân thể từ trước ra sau rồi lại từ sau ra trước…
Thay vì né tránh, sợ hãi thì tôi tỏ ra hung hãn và nguy hiểm. Tôi có giấu đi cơn giận dữ làm tôi run lên mỗi khi nhìn thấy ông chú rể của mình. Cảm giác lạc lõng khi nhìn hai đứa em. Cảm giác tội lỗi khi nhìn cô. Tôi tìm thuê một gian nhà nhỏ và dọn ra ở riêng.
Mẹ chồng tôi kia. Bà đang mang xô nước rác ra tưới cho khóm su su trồng mới bén giàn. Gọi là giàn nhưng đó chỉ là ba cái cọc tre yếu ớt làm chỗ dựa cho cái ngọn tre thưa thớt cành. Phải công nhận là bà có tay trồng trọt. Trên nền đất cuốc xới tạm bợ đất đá đó thì rau cứ mọc lên xanh um. Giống như những bữa cơm rau cháo đạm bạc đã nuôi một thằng con giai cao to vạm vỡ.
Ngày ấy, vì không muốn phá đi cái thai thứ 2, tôi đã cầu cứu đến bà. Tôi đã khóc nức nở và uất nghẹn đến nỗi bà phải động lòng. Tôi đã nói nó là con trai, là cháu nối dõi nhà bà. Nếu nó không được có bố thì tôi cũng sẽ vẫn sinh nó ra. Khi đó, nó sẽ mang họ tôi. Hàng ngày tôi sẽ dắt nó đi qua nhà bà mà bà sẽ không được nhận cháu… Tôi đã vừa dỗ ngọt vừa chua cay. Bởi tôi biết, bà nuôi con lớn bằng này cũng chỉ mong có cháu bế, có điều, tôi là đứa tông giống không rõ ràng, không cha không mẹ, chỉ có bà cô ông chú đã lạnh nhạt đường đi lối về. Bù lại, tôi chăm chỉ chịu thương chịu khó và có sức khỏe. Trong nhóm chị em đi buôn thì chỉ có tôi là đi được 2 chuyến một ngày. Chuyến thứ nhất tôi chở 2 bao đường trắng từ bên kia về đổ cho đại lý. Chuyến sau tôi chở một bao, kèm thêm là một số loại lỉnh kỉnh các loại như: hạt rau, cả các loại chế phẩm như trứng muối, chân nấm, nấm, cả giấy vệ sinh nữa. Thông thường, những thứ hàng lỉnh kỉnh số lượng cũng ít nên chẳng ai nhận, trừ tôi. Tối về tôi ngồi dãi thẻ đóng đường thành các túi một cân hoặc năm lạng để giao cho các quán bán lẻ. Tôi chăm chỉ và miệt mài như một con ong mà không để tâm gì đến ăn mặc làm dáng. Các cô các chị cứ động viên tôi, giới thiệu người này người kia nhưng tôi còn ghê sợ không dám gặp ai. Rồi khi anh ta xuất hiện, nhẹ nhàng, ít nói, chỉ cười hiền và cần mẫn giúp tôi đóng đường vào túi. Anh ta đến cùng chị Tâm hôm đầu tiên sau đó lặng lẽ đến một mình. Tôi ít nói, anh ta cũng chỉ nhìn tôi cười hiền. Tôi dần dần không còn cảm giác sợ hãi nữa mà dựa vào vai anh ta vào một đêm mưa gió sau khi những túi đường đã được bọc lại gọn gàng.
Cuộc đời không ai nói trước được điều gì. Là khi tôi phát hiện ra bên trong con người anh ta là một kẻ ham hưởng thụ và lười biếng, ý chí yếu đuối nhưng lại lạnh lùng vô cảm. Khi con gái đầy tháng anh ta chưa nhìn nó một lần nào. Khi con biết bò anh ta chưa bế nó một lần nào. Khi con đầy năm, bữa cơm chỉ có ba bà cháu vì anh ta phải đi làm thông ca. Cái thân công nhân quèn lao động cơ bản của anh ta xin nghỉ cả tuần cũng được nhưng anh ta cố tình không nghỉ. Khi tôi mang thai lần nữa, anh ta hoài nghi con của tôi có phải của anh ta hay không. Đến khi siêu âm biết đó lại là con gái, anh ta một mực bắt tôi bỏ con. Tôi không cam tâm nên lời qua tiếng lại, anh ta vùng lên, lao tới tát tôi một cú trời giáng, anh ta ngồi lên bụng tôi và đấm túi bụi. Tôi tỉnh dậy trong bệnh viện, xẩy thai vì bị ngã. Và tôi không thể sinh con nữa. Chứng kiến tất cả những điều đó nhưng mẹ chồng tôi chỉ biết im lặng và khóc.
Mẹ chồng tôi cả đời có hai người đàn ông, một người ngã gục chết trước mặt bà không lời chân chối, một người đang tồn tai trước mặt bà vô nghĩa cho đến hết đời.
Câu chuyện ấy bà rủ rỉ kể cho tôi như một màn bi kịch dâng cao trào trong phim vậy. Mẹ chồng của bà là một người hay rượu. Cụ đầu đội thúng, trong ấy luôn có trầu cau, một chai rượu với vài món nhắm. Cụ khỏe lắm, đi bộ mấy ki lô mét chỉ để kiếm rượu ngon. Cụ không ở cùng mẹ chồng tôi mà ở với bác cả bên kia sông. Mỗi lần cụ sang là cụ bắc ghế giữa sân, vừa nhấm nháp rượu cho đỡ khô họng vừa chửi mẹ chồng tôi. Ban đầu bà còn tủi thân khóc sưng cả mắt, khóc tím tái mặt mày. Vì bà vốn là tiểu thư con nhà có học thức, đâu thể tiêu hóa được nhưng thứ tục tằn ví von ngoa ngoắt trong những câu chửi ấy. Ban đầu ông hàng xóm sang phân trần, nói đỡ cho mẹ chồng tôi, dù sao bà ấy cũng là cô giáo, nhờ cụ giữ cho tí thể diện với dân làng. Ấy thế là như được kích thích, cụ càng chửi hăng hơn: “Ối giời ạ, cái loại giáo dở, dạy cho xóm làng ngu hết cả đi.” Nào là “Kim vàng ai nỡ uốn câu, người hiền ai nỡ nói lâu nặng mình”. Loại giáo dở lười biếng, sáng ngủ trương mắt mặt trời lên tận đầu sào còn chưa dậy cơm nước cho chồng con. Đêm thì chong đèn ngồi sù sụ như bóng ma ám quẻ. Lương cho thứ giáo dở ấy được mấy đồng đủ cho nó quần chùng áo dài đi sớm về muộn và thắp đèn đêm là hết. Mày bỏ con bà đi để bà lấy vợ khác cho con bà.” Nếu bố chồng tôi mà lên tiếng thì trăm thứ phụ khoa cụ đổ vào đầu cho, rằng ông ăn bùa bả lú lẫn rồi, ai đời áo mặc mà qua khỏi đầu, trời nào sa tai thứ con cãi mẹ. Ối giời ơi tôi vô phúc quá, mồ mả táng hàm chó…
Tôi nghe bà kể lại những bài chửi mà bà đã thuộc làu làu như diễn viên thuộc lời kịch. Thỉnh thoảng bà pha thêm cái cười chua chát. Hôm ấy chẳng hiểu cụ bực ở đâu, cụ đến nhà chửi mẹ chồng tôi, bố chồng tôi giận lắm mới cãi cụ vài lời, thế là ba máu sáu cơn cụ chửi bố chồng tôi đến nỗi ông ôm đầu, ngã xuống sân, máu từ tai, từ mũi chảy ra. Mẹ chồng tôi nói, vì cụ quá cay nghiệt nên ông trời lấy đi người con có hiếu ngay trước mắt. Còn lại bác cả, sau khi bố chồng tôi chết thì bác sang đòi lại nhà. Đất đó là đất của dòng họ Đào, phải trả về cho họ Đào. Mẹ chồng tôi dắt con trai ra dựng túp lều ở mảnh đất vườn cuối bãi chó ăn đá gà ăn sỏi, rau cháo nuôi nhau. Đến khi cụ ốm liệt giường, bác cả lại gọi mẹ tôi vào giao cụ cho mang về mà báo hiếu. Lầm lũi trăm ngày mẹ tôi hầu hạ bưng cơm, bón cháo, rửa bô cho cụ. Hễ cụ tỉnh là cụ chửi, người liệt nhưng mồm không liệt. Khi cụ chết, bác cả mang cụ về làm ma và vu cho mẹ chồng tôi giữ đôi hoa tai vàng của cụ và sống chết bắt mẹ tôi phải trả. Tôi thì nghĩ là bà không lấy của cụ thì cớ gì phải dốc túi ra mà đền nhưng bà nói: Đồng tiền cay nghiệt mà có chỉ mang thêm tai họa cho mình thôi con ạ. Giời có mắt cả đấy nên cứ sống cho ôn hòa. Ta lấy của người một đồng ngang trái, là ta đã mua ba đồng oan nghiệt vào thân. Gớm, bà cứ ở đó mà nhân với nghĩa, đạo với hiếu. Ngôi nhà hai tầng này không phải tôi xây thì suốt đời con giai bà cũng để cho bà chui ra chui vào cái túp lều rách. Ngay cái giường gỗ pơ mu bà nằm cũng là lãi của những chuyến gỗ lậu đầu tiên tôi khuân về từ rừng Hoàng Liên, nếu không cả đời bà cũng chỉ mơ được cái giường dẻ quạt mới…
Khi con gái vào lớp 7, tôi bắt đầu làm ăn lớn hơn với số vốn vay gấp ba lần tôi có. Cũng từ đó mẹ chồng tôi là người nấu cơm rửa bát, dọn dẹp lau chùi nhà cửa. Bà cũng chăm nom con gái tôi, rủ rỉ thầm thì. Tôi nhớ có lần tôi đã quát bà, rằng bà không được nhồi vào đầu con tôi những câu chuyện kinh khiếp của cụ và ông bác, đẹp khoe ra xấu xa đậy lại. Tôi nhớ bà đã rất buồn, nhưng hơi đâu tôi quan tâm, đến cả thằng bố của con tôi cũng bị tôi cho ra rìa. Gã cứ đi làm công nhân quèn và giữ lấy tiền lương của gã mà uống bia. Mọi chuyện lớn nhỏ trong nhà một tay tôi lo hết. Có lẽ vì thế mà gã không quản được tôi. Lúc gã ho he ghen tuông thì tôi trợn mắt lên:
- Thử hỏi mình đi, ông quan tâm được tôi đến đâu? Lúc tôi chết vật bên đường vì lao lực cho cái nhà này, không có người ta cứu tôi thì ông còn ở đó mà ghen à? Tôi cố không để con gái tôi nghe thấy những lời đó, nhưng mẹ chồng tôi đã nghe thấy. Bởi tôi thấy bà quá tội nghiệp và tôi còn cần bà nên dịu giọng dỗ dành:
-Tại con giận nhà con nên mới nói vậy thôi. Con với người ta chỉ là chỗ làm ăn, mẹ yên tâm nhé. Hình như con bị vô cảm với đàn ông í. Bà chỉ im lặng. Tôi biết, có phải tôi đang nói chuyện với trẻ lên năm đâu…
Người khôn của hiếm nên làm ăn ngày càng khó khăn. Tôi vốn chả phải đứa nhanh nhẹn ngoa ngoắt nên thường bị ăn chặn tiền lãi. Khi tôi cay cú bứt ra làm riêng, hai chuyến đầu chót lọt. Lô hàng thứ ba gồm toàn giày dép giả hãng đã qua cửa khẩu an toàn và đang trên đường về Hà Nội. Tôi hồi hộp chờ tin. Lô hàng này chót lọt tôi sẽ mua cho con gái cái xe mới. Còn mẹ chồng tôi, bà sẽ cư xử thế nào, xúc động ra sao nếu tôi mua cho bà một đôi hoa tai vàng nhỉ? Sẽ đẹp hơn đôi hoa tai khi xưa bà phải đền oan, bù cho bà những ngày dài chăm con cho tôi. Nghĩ cho cùng thì bà cũng có lỗi gì đâu, chỉ là đẻ ra thằng con giời đánh vô dụng thôi…
Đang miên man suy nghĩ thì có điện thoại báo về, hàng đã bị công an Yên Bái chặn bắt. Họ leo thẳng lên xe, lật các ghế, móc trong gầm, dưới sàn… và họ đã tịch thu hết không còn lại một đôi nào…Tất cả số áo da, vỏ chăn… cũng bị tịch thu hết. Tôi phải bồi thường nhà xe một cây vàng làm luật … Vậy là tôi trắng tay. Nhìn tôi ủ dột ở nhà bước ra bước vào như cái bóng ma mẹ chồng tôi cũng thấy xót. Thế là tôi đánh vào tâm lý bà, rút nốt hầu bao bà trút cho tôi cả gan cả ruột. Chẳng đáng bao nhiêu, chẳng đủ tôi trả nợ. Nghiễm nhiên tôi cầm số tiền gói cẩn thận trong chiếc khăn mùi xoa cũ mà coi như đó là của mình. Chẳng của tôi thì sao, lâu nay tôi nuôi cả nhà thì bà mới dành dụm được lương hưu chứ, vậy đó chính là tiền của tôi. Nghĩ vậy tôi chẳng thấy biết ơn bà gì nữa, chỉ bực dọc sao bà không có nhiều hơn. Tôi bắt đầu nghĩ cách kiếm vốn để làm lại. Trong ngày nắng đổ như thiêu tôi ngất đi giữa đường vắng, cái xe máy lộn nhào kéo lê tôi đi một quãng. Tỉnh dậy tôi thấy mình trong bệnh viện với một người đàn ông lạ. Thế là coi như tôi và anh ta có duyên nợ nên anh ta mới gặp tôi trong hoàn cảnh này.
Nhắm mắt đưa chân, tôi cho rằng chẳng có gì để tiếc cả. Ráng chiều trên sông Hồng rực rỡ là thế, đẹp đẽ là thế mà còn tan biến thật nhanh cơ mà. Tiền vào trong túi, tiền biến thành vàng trong két sắt còn rủ nhau đi thật nhanh cơ mà. Cớ gì tôi không dựa vào anh ta. Dò xét khuôn mặt mõm cày cằm đua về trước, đôi mắt lá răm chả mấy khi mở choàng, bộ răng nhỏ đều trắng xít vào nhau như chẳng bao giờ anh ta phải dùng đến tăm sau bữa ăn,… tôi chẳng hy vọng anh ta cho tôi vay tiền. Nhưng ngược lại, anh ta cấp vốn cho tôi, còn dẫn tôi đi đến các bữa nhậu cho bến bãi quen mặt, anh ta giới thiệu tôi với các mối hàng quen bên kia biên giới. Tôi bắt đầu chạy hàng và thấy khoan khoái vì tất cả đều chót lọt. Những chuyến hàng vô chủ chạy về đến thủ đô sẽ có giá trị gấp 5, gấp 10 lần nên chả mấy chốc, tôi đã trả đủ tiền cho anh ta. Tôi được anh ta tặng một số đồ trang sức bằng vàng. Anh ta nói tôi thẳng thắn và mạnh mẽ, tiền bạc phân minh ái tình sòng phẳng nên anh ta sẽ giúp tôi một lần nữa. Số tiền không nhỏ nên tôi cần có chút gì làm tin. Vài hôm sau tôi mang đến cho anh ta bìa đỏ ngôi nhà tôi đang ở. Tôi để tất cả trong cái phong bì màu nâu và cất vào tủ. Để ý cả tuần anh ta cũng chẳng thèm xem đến, tôi tin anh ta chỉ thử lòng mình nên rất yên tâm. Dù sao tôi cũng là người đàn bà duy nhất ở bên anh ta, chắc là yêu đương, chắc là tin tưởng.
Tôi kéo cái gọng kính che kín nửa khuôn mặt, đeo vào cái khẩu trang y tế, ngập ngừng bước vào lối ngõ thân quen. Hàng cây không níu chân tôi, hoa lá không vẫy chào tôi, sân vắng, cửa đóng im lìm. Mọi người đi đâu cả?! Mà nếu mọi người ở nhà thì họ sẽ nói gì với tôi đây? Chuyến hàng cuối cùng đã bị bắt và chủ xe đã khai ra tôi. Lệnh truy nã có ảnh tôi. Tất cả chuyến hàng mười lăm xe bốn chân đều của tôi hết, lái xe đã khai như vậy. Tôi đã mất hết, tay trắng. Cộng với chuyến hàng này tôi sẽ phải bóc lịch dài dài đây… Ai làm người ấy chịu, tôi phải về gặp con. Không thể lặp lại câu chuyện mẹ bỏ con đi biệt xứ, tôi phải mang con gái đi cùng. Nó đã mười lăm tuổi rồi, đã hiểu chuyện đời lắm. Tôi cần con, cần hơn cả cuộc sống của chính mình…
- Mẹ đấy à? Mẹ về đây làm gì? Người ta sẽ bắt mẹ đấy. Công an ngày nào cũng đến đấy.
- Mẹ về thăm con rồi sẽ đi ngay.
- Sao mẹ không thăm bà đi. Bà trong phòng hồi sức cấp cứu í. Sau khi có lệnh bắt mẹ, người ta mang giấy tờ đến để siết nhà. Bà vì sốc quá nên bị tai biến đấy mẹ.
Con tôi cứ kể giọng đều đều như vọng về từ nơi xa xăm nào. Tôi hiểu rằng con bé đang giận tôi, nó cho rằng tôi là nguyên nhân của mọi chuyện à? Ừ, thì sao, cái gì tôi xây thì tôi phá. Nhưng không, mắt tôi rưng rưng. Những khi bị buộc tội tôi thường dương vây, giơ ngoe phản kháng mà không cần biết đúng sai. Thế mà trước những lời trách móc của con gái, tôi muốn bật khóc.
- Mẹ xin lỗi con. Mẹ về để đón con đi. Nếu mẹ không đi sẽ phải ngồi tù. Phải ngồi tù đấy con ơi.
- Con không đi đâu. Người ta siết nhà, ba bà cháu bố con sẽ đi thuê một phòng trọ nhỏ. Con sẽ đi làm phụ bố nuôi bà mẹ ạ.
- Con thì có thể làm gì chứ?
- Ngày xưa mẹ làm được gì thì giờ con cũng làm được những việc đó.
Nước mắt tôi lăn dài. Những nhục nhằn cay đắng chạy vèo qua đầu tôi như một thước phim. Không đâu con, sao mẹ có thể để con như vậy. Tôi kéo con bé vào nhà, chốt cửa lại và kéo tay nó vào phòng ngủ của tôi, chốt cửa thêm một lần nữa. Tôi nhờ con gái cùng lôi cái giường nhích qua một bên.
- Con, mẹ giao lại tất cả cho con đây. Đây là giấy tờ nhà đất, con hãy giữ cẩn thận. Đây mới là bản thật vì giấy tờ họ đến siết nhà mình là giả con nhé. Đây là số vàng, trang sức mẹ dành dụm cho con sau này, đây là sổ bảo hiểm mẹ mua cho con, sẽ đến hạn khi con học xong lớp 12. Con phải học thành người, con không được phép đi theo con đường vất vả của mẹ. Con hiểu chưa?
Tôi nắm vai con, nó đang khóc. Từng dòng nước mắt chảy nhòa hai má.
- Con lớn rồi, phải làm chỗ dựa cho bà và con chính là tương lai của mẹ. Con không được phép khổ như mẹ, con biết chưa? Hứa với mẹ đi.!
- Con không cần những thứ này, mẹ mang chúng đi để cứu mình đi.
- Con ngốc, mẹ phải đi tù, những thứ này không giải quyết được đâu con. Đừng lãng phí tâm huyết của mẹ, đừng nghe lời ai mà mất tiền nhé. Con phải thành đạt, con phải sống cho cả mẹ nữa đấy, nhớ chưa?!
- Con không làm được đâu… Con bé khóc tướng lên, nức nở.
Bốp! Tôi gằm mặt xuống sau cái tát rộp má con. Nếu con định từ bỏ và yếu hèn thì hãy nhớ cái tát này. Mẹ không nói nhiều nghe chưa? Con phải làm thế, con không có quyền lựa chọn hay thay đổi đến khi mẹ về.
Nó không giận mà ôm chầm lấy tôi, nấc từng tiếng run rẩy. Tôi thì thầm với con:
- Không ai đáng tin cả con ạ, chỉ có thể tin vào chính mình mà thôi. Giấu giấy tờ bìa đỏ đi, mai đưa bản phô tô đã công chứng cho bác Tuân luật sư nhé, nhờ bác ấy giúp việc này. Còn những việc khác con cứ để đó. Nghe chưa.?! Mẹ tin ở con, cô gái ạ.
Rồi tôi ôm chặt nó vào lòng mình.
Cái ôm đã lấp đầy cõi lòng trống trải của tôi cho đến tận khi tôi mãn hạn tù. Nhưng một ánh mắt ráo khô không nhìn tôi thì ám ảnh tôi suốt những năm tháng dài đằng đẵng. Bà nằm đó, thân hình tiêu nhỏ như cái chăn đắp mỗi cái đầu, bất động. Tôi rón rén đi vào mà gót giày vẫn ngân lên tiếng vọng song song với tiếng tim đập thình thịch đầy tội lỗi. Kia là người đàn bà đã sắp rời cuộc đời đầy bất hạnh để được giải thoát. Người sống cả đời cho con, cho sự hy sinh trọn vẹn. Liệu rằng trong mái đầu già nua hơn tuổi phất phơ tóc trắng kia có còn nỗi muộn sầu gì, còn tâm nguyện gì và hơn tất cả là có hận sầu gì không? Bà nhìn tôi. Giọt nước mắt lăn từ lòng trắng đã đục ngàu đến đuôi mắt thì bị nếp nhăn làm cho vỡ đôi. Bà khóc đấy. Khóc thật đấy chứ không phải phản xạ rửa mắt đâu. Tôi mừng thấy bà khóc, như gốc cây còn sự sống ở cái chồi.

Ngọn trắc bạch diệp vút lên cao trội, gật gật trong gió. Bông hồng nở từ cành cây gày còm dài ngoằng chao đảo về phía tôi như gật như lắc. Cây cau vua im lìm. Loáng thoáng trong khuôn viên người ta dìu các bệnh nhân đi dạo đang hối hả trở về phòng bệnh. Họ đi qua và nhìn tôi trong chiếc kính râm to tướng. Trời tắt nắng rồi bỗng trong vắt, nhìn xuyên như không gian đa chiều ảo ảnh. Tôi bỗng nhớ về chuyện ma tôi đọc hồi xưa, những con ma từ khoa sản bệnh viện là những oan hồn không nơi đi về. Chúng bé nhỏ và tinh nghịch. Những lúc trời đổ gió và sắp mưa, chúng tung bay, la đà trên các ngọn cỏ, ngọn cây, chúng đánh đu vào các cửa sổ. Nhưng con ma lớn từ các khoa chấn thương hay bay ra từ các phòng phẫu thuật có những khuôn mặt đau đớn và giận dữ. Họ, những linh hồn thác oan không siêu thoát được, luôn lầm lũi và sẵn sàng xô ngã bất cứ ai vướng lối. Tôi nhìn thấy thấp thoáng bóng áo xanh của bệnh nhân, bóng áo trắng của bác sỹ. Tôi thấy gần bậc cầu thang phòng mổ có một bệnh nhân đang giằng co với một bác sỹ áo blu trắng, anh bác sỹ bị xô ngã khiến tôi hoảng hốt. Nhưng không, tiếng cười khanh khách của bệnh nhân ấy như tiếng gió rít qua rừng tre nứa. Thì ra là cảnh diễn lại, mỗi khi trở trời anh bác sỹ kia lại bị đẩy ngã, cho anh ta nhớ thưở dương gian đã sống không có y đức. Tôi rùng mình, cơn lạnh chạy từ đỉnh đầu qua sống lưng xuống tận chân. Tôi hằm hè nhìn quanh, vẫn là cảnh vật của khuôn viên bệnh viện trước cơn mưa bão. Rồi những tháng ngày này sẽ qua, rồi bóng đen sau lưng tôi kia cũng sẽ mất. Tôi thấy vô số các bóng ma bệnh nhân, bác sỹ vi vu bay qua tôi, ai cũng ngoảnh mặt mà nói với tôi hai chữ: Cẩn thận. Tôi bừng tỉnh, mình đâu phải chủ nhân của số hàng cấm trên những xe đó. Cùng lắm, mình bị xử tội trốn thuế. Mau đầu thú nhận khoan hồng. Tôi bước nhanh, cần đến đó trước khi bị lôi đến. Chân tôi như được nâng bước, mắt tôi vẫn còn nguyên hình ảnh mẹ chồng trên giường bệnh. “Mẹ chờ con nhé. Con sẽ tận hiếu với mẹ.”
Mưa từng hạt to tướng bắt đầu rơi xuống. Hạt mưa nghiêng nghiêng, xiêu xiêu vỡ nhòa trên mắt kính, hạt mưa mát lạnh rơi trên trán, ôm nhau chảy theo sống mũi tôi cay xè, nhạt nhòa.
L.T.A