Nguyễn Ngọc Tung
HẠC TRẮNG BAY VỀ
- Cắt tóc
Ngồi vào ghế cắt tóc
Gương trước mặt
Gương sau lưng
Nhìn thấy cả sau khuất.
Người thợ cạo múa kéo
Những sợi tóc rơi rơi
Tôi trong gương
Rõ chân tơ kẽ tóc.
Soi sau, soi trước
Thời gian qua nhanh
Tóc đã màu sương gió
Cắt đi là sửa lại mình.
Dời khỏi ghế
Gương quên mặt người
Chủ chẳng nhớ khách
Thoảng trên đầu làn mây nhẹ trôi.
Đà Lạt 20/11/2019
- Cánh thơ ban trắng
Tưởng nhớ nhà thơ Cầm Giang,
nhân kỷ niêm 25 năm ngày ông mất.
Duyên nợ với sông Hồng
Ông chọn Vĩnh Tường làm bến đỗ
Đã qua “Núi Mường Hung, sông Mã”
Về bến sông mùa cũ yêu thương.
Ông quê “Choa” xứ Thanh
Theo Tây Tiến viết “Tình ca Tây Bắc”
Ngày chiến thắng chia tay “Người Nà Phiêu”
Về cưới vợ bến sông “Em tắm”.
Lớp trẻ học thầy giáo Cẩm Giang
Nay những ai thành nhà văn, thi sỹ?
Tình đất tình người như cây bén rễ
Ông làm cây gạo sáng bên sông.
Tôi đặt cánh ban lên mộ ông
Một cánh thơ mặn nồng nhân thế
Một nỗi niềm mưa nguồn chớp bể
Bóng ông cười lặng lẽ hoàng hôn.
Nơi ông nằm trăng gió đầy sông
“Chữ xoay cồn” phận người chìm nổi
Thơ ông gọi cánh cò và mây trắng
Làm cơn mưa dịu mát cánh đồng.
Chiều Vĩnh Thịnh xanh ngát ngô non
Thắp nén hương nhớ “Gió núi biên phòng”
Thơ giản dị như đời ông giản dị
Rưng rức mùa ban trắng ven sông.
Vĩnh Thịnh tháng 5/2023
*Chữ trong ngặc kép là tên các bài thơ, câu thơ của Cầm Giang
Nắng Thu vàng Sa Vĩ
Tôi và em chụp hình bên cột mốc số không
Sông Ka Long dòng trong dòng đục
Biên cương một dải thành đồng.
Em đến từ cực Nam
Hôn lên tượng đài địa đầu Tổ quốc
Chạm hồn thiêng Đức mẹ Âu Cơ
Tìm về cội nguồn dân tộc.
Tổ quốc ta, biển đảo của ta
Biển mặn máu, mồ hôi, nước mắt
Bao đời, cha ông gìn giữ
Cột mốc chủ quyền bão tố chẳng chuyển lay.
Sa Vĩ chiều nay
Sóng Trường Sa, Hoàng Sa dội về thao thiết
Những con tàu mang hình Tổ quốc
Cưỡi sóng Bạch Đằng vươn tới bình minh.
Tôi và em
Như cánh chim
Bay lên từ Sa Vĩ
Nơi đón mặt trời và ngọn sóng
Mẹ Âu Cơ sinh bọc trứng Rồng Tiên.
Trà Cổ 2025
Cao điểm đồi Bông Lau
Mùa lau trắng xôn xao chiều biên giới
Theo dòng Kỳ Cùng về nơi đất gọi
Bến Chùa Thành em có đợi trăng lên?
Ngày Nguyễn Du đi sứ có lên thuyền?
Viết trang Kiều đẫm lệ nhân gian
Người đưa đường đâu biết Thi nhân ngày trở lại
Hái bông lau, thương nhớ đêm tàn.
Cụ Nguyễn chẳng ngờ sau hai trăm năm
Đồi Bông Lau biên cương Tổ quốc
Giặc ngoại bang chập chờn rình rập
Những bông lau lại canh giấc bản làng.
Địch dội pháo, đất đá thành gang
Trận Bông Lau đẩy lùi quân xâm lược
Em ở lại với mây ngàn non nước
Cho câu then, câu lượn hát vang rừng.
Mùa bông lau chín trắng đại ngàn
Như liềm trăng dọc dài ải Bắc
Ngày trở lại, em đã thành câu hát
Ai mang mùa gieo miền lau trắng biên cương?
Lạng Sơn 2020
Vi vu gió, vi vu đá
Vi vút cao nguyên
Hoa văn đá
Hoa văn thổ cẩm Đồng Văn
Đá cùng người ở thành làng thành bản
Thành rừng thành núi
Thành phên dậu biên cương.
Đá lầm lũi gió sương
Chở che cây ngô cây sắn
Chở che đời em
Nắng nẻ mặt
Mồ hôi ròng ròng đá xám
Đá bạc đầu, mưa nắng chẳng phôi phai
Nhọc nhằn mẹ cha nuôi em
Gió mài đá thành gươm thành kiếm
Tạc dáng đứng cao nguyên.
Cha cày nương
Lật đất lật đá
Lật nắng lật gió
Tìm câu trả lời cho cái đói
Cha hút thuốc lào đá thở khói thành sương
Đất thì ít, đá thì nhiều
Đói bụng vào rừng đào củ mài, củ ráy
Bắt con cua, con cáy về ăn
Con lợn, con gà cũng biết lật cỏ bới đất kiếm tìm
Cha đắp đất làm nhà tường trình
Đá công kênh nhau thành bờ rào bờ dậu
Mùa gió bấc
Cha đốt lửa cả nhà ngồi quanh
Yêu nhau đem Pí lè ra thổi
Tiếng Pí lè vọng vang vách núi
Đá hát âm âm, u u
Anh lượn khèn cho em múa ô.
Mẹ cấy ruộng bậc thang
Địu em trên lưng
Lưng mẹ địu mặt trời, địu núi
Địu tình yêu cao nguyên
Sữa mẹ nuôi em
Thơm mùi mèn mén
Cho má em hồng, cho da em trắng
Lúng liếng đồng tiền nụ cười Đồng Văn
Yêu say điếu đổ
Vịn đá, vịn câu ca cổ
Cõng nhau về làm vợ làm chồng.
Ngày giặc tràn sang
Đá chôn chân làm cột mốc
Người chôn chân giữ từng tấc đất
Đá thấm máu cha anh
Người nằm xuống hóa thành cột đá
Thắm đỏ sắc cờ
Lồng lộng đỉnh trời Lũng Cú.
Tôi đứng trước cao nguyên Đồng Văn
Dáng đá, dáng người trùng trùng biên giới
Âm vang nhịp bước quân hành
Nghe tim dồn nhịp đập
Luồng sinh khí lồng ngực cánh buồm
Bay lên theo nhũ hoa Cổng trời Quản Bạ
Sương chiều huyễn hoặc bay
Dòng Nho Quế, dải thắt lưng của núi
Xanh cổ tích cao nguyên.
Tôi soi vào đá
Soi hồn thiêng núi sông
Nhìn áng mây ngũ sắc
Bóng Phù Đổng Thiên Vương bay cầu vồng.
26/6/2025
Những chiến sỹ biên phòng rất trẻ
Mặt trăng rằm khát vọng mùa xuân
Những ngôi sao lung linh trên mũ
Lên bản cao gìn giữ biên cương.
Núi thì cao, rừng sâu vực thẳm
Quên mưa quên nắng dốc cheo leo
Suối vẫn hát và anh vẫn hát
Xây nhà, dựng cửa giúp bản nghèo.
Mỗi ngôi nhà, mái ấm tình yêu
Che gió mùa, cơn mưa cái nắng
Cho giấc em thơ đêm Đông nồng ấm
Mơ mùa vàng trĩu ruộng bậc thang.
Rừng vẫn xanh và núi vẫn xanh
Hoa ban trắng nắng đèo biên giới
Giọng ai hát vọng vang vách núi
Áo chàm, áo xanh san núi mở đường.
Mỗi con đường yêu thương
Có tình anh đến với bản làng
Nối vòng xòe bập bùng ngọn lửa
Thắp mùa hoa, thắp sáng quê hương.
Mặt trời đỏ đi về phía biển
Mặt trời xanh ở lại với rừng
Nỗi nhớ hoàng hôn ngăn ngắt tím
Trung du chiều cọ đứng rưng rưng.
Thanh Ba 2005
43.Quán miến Choa Đà Lạt
Tôi đến quán miến Choa Đà Lạt
Đường quanh co nhộn nhịp nắng mai
Ông già phố bước dò dẫm nắng
Quen miến Choa mỗi ngày?
Quán miến Choa dân dã gió mây
Giọng cô chủ ngọt ngào xứ Nghệ
Bát miến thơm hương rừng vị bể
Có tình em từng mò ốc bắt cua.
Đã lá thơm, sao còn lắm cay chua?
Ai xoa xuýt chắc đã nhiều cay đắng?
Một tay thìa, một tay cầm đũa
Ai ngượng nghịu, người xa xứ mới về?
Tiếng nhạc cao nguyên dìu dặt ngoài kia
Trong vị đắng cà phê có ngọt ngào câu hát
Về Cao nguyên gặp dịu dàng Đà Lạt
Trời lạnh quanh năm vẫn ấm áp tình người.
Đà Lạt quán miến Choa lưng đồi
Tôi và em gặp nhau miền xa lạ
Mùa Dã Quỳ, Thu vàng thơ mộng quá
Để một ngày, nhớ mãi Cao nguyên.
Đà Lạt 2019
(Còn nữa)