PHẦN III: THƠ GIAO LƯU
NGÔ QUANG ĐỨC
Về miền cổ tích
Theo câu Xoan cổ tôi về
Tìm em trong lễ hội quê thanh bình
Kìa em mó cá sân đình
Bao nhiêu lưới mắt giăng tình xôn xao
Áo dài nâu đậm thanh cao
Khăn đen khéo nịnh má đào gái quê
Câu Xoan như có bùa mê
Làm say nghiêng ngả con nghê đầu đình
Có chàng lữ khách đa tình
Cuốn theo mười ngón tay xinh ngọc ngà
Lắng trong điệu hát quê nhà
Hồn thiêng sông núi hồn ta hồn mình
Điệu hoan hỉ điệu tâm linh
Lời ca tiếng nhạc hóa tình nước non
Thời gian đâu có phai mòn
Còn Xoan còn Ghẹo là còn Đất Nam.
LÊ HẠNH
Mộc Châu xuân về
Trên nền phong hóa đá vôi
Cao nguyên đất đỏ núi đồi phì nhiêu
Sương mù thêu dệt trời chiều
Mộc Châu chào đón niềm yêu xuân về
Hoa ban trắng điểm sơn khê
Thác dải yếm đẹp làm mê lòng người
Bạn lên thăm động Hang Dơi
Cảnh tiên thiên tạo thêm ngời sắc xuân
Nhớ ai quên vít rượu cần
Vòng xòe không khép bước chân ngập ngừng
Bạn về bản Áng rừng thông
Thăm hồ trên núi thấy lòng bâng khuâng
Đồi chè xanh xếp lớp tầng
Mát tay em hái thỏa lòng ước mong
Đàn bò gặm cỏ thong dong
Mát lành sữa sạch ấm lòng trẻ thơ
Nà Ka mận trắng như mơ
Cầu tình duyên nối đôi bờ nhớ mong
Dâu tây trái mọng chín hồng
Nhớ tay em hái lòng không muốn về
Chợ tình xa mấy cũng đi
Dập dìu xe ngựa em về cùng anh
Trập trùng núi biếc rừng xanh
Sương buông khói tỏa đất lành Mộc Châu
Nhấp nhô mái đỏ tầng cao
Xuân về hạnh phúc dạt dào tình quê.
LƯƠNG THỊ HOA
(CLB VHNT Nghĩa Lộ)
Chiều Tây Bắc
Gặp nhau ngần ấy đến nay
Bình minh đón đợi những ngày nhớ thương
Hoa ban một đóa vấn vương
Vẫn đây ký ức đoạn trường xa xôi
Một ngày anh đến bên tôi
Nụ cười tỏa nắng bồi hồi ngõ trưa
Nghe trong tiếng suối mơ hồ
Véo von chim hót cây vừa nở hoa
Tình anh xế buổi chiều tà
Em về cái tuổi mượt mà tóc xanh
Như chim ríu rít trên cành
Đưa chàng lữ khách đồng hành như mơ
Dạo chơi bên suối trăng mờ
Núi rừng Tây Bắc đẹp ngơ ngẩn lòng.
ĐẶNG PHƯƠNG LAN
Thơm lời chè xanh
Mây chiều rớt núi chao nghiêng
Mái tranh hé cửa nắng nghiêng nghiêng vào
Bồng bềnh mây núi chênh chao
Chè san trắng tuyết thanh tao Suối Giàng
Cờ hoa thêm sắc cải vàng
Đường nghiêng nghiêng dốc mở mang đất này
Em nghiêng gùi hái nhanh tay
Lúng la lúng liếng thêm say lòng người
Sương nghiêng mắt lá cuối trời
Mây nghiêng sóng núi đẹp tươi môi hồng
Đất lành cho lúa xây bông
Ruộng cày mới đắp no lòng tháng hai
Thương mẹ bóng ngả dặm dài
Nhớ cha lận đận giêng hai lần hồi
Gió đưa hương núi đầy vơi
Vàng ươm giọt nắng thơm lời chè xanh.
DƯƠNG THỊ MÙI
Trên đỉnh Pu Sâng* gió lộng
Ngày ấy!
Nghe rì rào bâng khuâng gió gọi...
Chỉ có em và anh
Trên đỉnh núi Pu Sâng* lộng gió
Gió va vào anh - xô vào em
Vo làn tóc rối...
Tà áo nhàu gió lại vuốt phẳng mau
Trời cứ xanh thăm thẳm một màu!
Hoa sim tím hồn nhiên cười hoang dã
Mình đang quyện bên nhau
Anh đừng buông tay - lỡ em ngã đau
Thân phận đàn bà con gái...
Cầu mong anh làm cột cái trong nhà
Em sẽ là cây đàn ghi ta
Ru hồn anh say đắm
Cho duyên chúng mình thêm thắm
Cho tình mình càng say
Bây giờ! Hoa kết trái
Anh lại cùng em - lên đỉnh Pu Sâng*!
Ngắm trời - ngắm đất - ngắm cỏ cây
Ngắm hoa sim tím ngày hôm ấy
Ta cầm tay nhau nghe gió lay...
Phù Yên, ngày 12/5/2017
-----------------------------------
*Đỉnh núi Pu Sâng là tên đỉnh núi thuộc huyện Sốp Cộp, tỉnh Sơn La.
VŨ VĂN MINH
CLB VHNT Nghĩa Lộ
Đất nước
Đất nước hôm nay cảnh thái hòa
Khắp nơi rực rỡ sắc cờ hoa
Cò bay mỏi cánh đồng xanh thẳm
Ẻn lượn chao nghiêng lúa mượt mà
Dọc Bắc Trung Nam đường rộng mở
Rừng vàng, biển bạc, đất bao la
Ngàn năm văn hiến hồn sông núi
Vạn đại anh hùng chí ông cha.
ĐẶNG NAM
(CLB thơ Dương Kinh - Hải Phòng)
Cổ Trai ngày ấy… bây giờ
Ngày ấy
Thành phố phồn vinh
Đầu tiên nước Việt
Nằm bên bờ biển Đông
Chân trời dào dạt sóng
Nắng ươm bông lúa vươn mình
Thái Tổ Mạc Triều
Tiếp chí Thăng Long
Hồn hướng biển Đông
Quần tụ Tổ Trai xây thế trận
Châu thổ sông Hồng thành hậu cứ
Ngọt phù sa Văn Úc lở bồi...
Trắc ẩn đặt bày
Bao thăng trầm
Thế sự vòng quay
Quyền uy lọc sàng qua ánh sáng
Lịch sử công bằng
Hội tụ Rồng bay!
NGUYỄN TRỌNG PHỐI
Anh lính lỡ đò
Ngày xưa anh lỡ chuyến đò
Em sang sông vội có chờ anh đâu
Anh đành đợi chuyến đò sau
Mỗi người một ngả biết đâu mà tìm
Hỏi dò tin cứ biệt tin
Nhớ mùa trăng sáng nhớ đêm tối trời
Quê hương ghi nhận một thời
Con tim nhỏ nhẹ nói lời yêu thương
Bây giờ tóc đã phai sương
Gặp nhau trên một chặng đường về quê
Đường đời trăm mối bộn bề
Không sao tìm được lời thề năm xưa
Xe dừng để khách ăn trưa
Trời quang mây tạnh mà mưa ướt lòng.
SƠN SAO
Thái Bình vào hè
Hè về gọi nắng chói chang
Gọi hàng phượng vĩ đầu làng trổ bông
Gom ong bướm rợp vườn hồng
Gọi ve tấu bản ca đồng xốn xang
Đó đây thoang thoảng hương lan
Rập rờn đồng lúa bạt ngàn xanh tươi
Cánh diều bay vút lưng trời
Lửng lơ tiếng sáo gọi mời thiết tha
Mãi còn ghi nhớ trong ta
Sân trường áo trắng nõn nà tóc bay
Hè ơi sao nhớ những ngày
Chăn trâu đuổi bướm mê say vô hồi
Áo thì ướt đẫm mồ hôi
Làn da cháy sạm mải chơi ngoài đồng
Nắng vàng trải khắp mênh mông
Bầu trời mây trắng bềnh bồng nhẹ trôi
Trưa hè nhớ bóng mẹ tôi
Ầu ơ từng tiếng ru nôi ngọt ngào
Đường đời bao nỗi ước ao
Thái Bình quê mẹ lặn vào trang thơ
Ngày đi mong lại trở về
Ươm cây trồng mới đất quê ấm tình
Mong cho nguyện ước đạt thành
Cây nơi đất mẹ xa xanh khắp miền.
TB, 10-3 21
THỦY TIÊN
Về thăm Đất Tổ
Em từ trên rừng xanh
Được về thăm Đất Tổ
Câu ca ai cũng nhớ
“Ngày mồng Mười, tháng Ba”...
Em dâng lên hương hoa
Trước Vua Hùng thành kính
Uy nghi đỉnh Nghĩa Lĩnh
Toả bóng chùm giang san
Tiếng trống đồng âm vang
Vọng hồn thiêng sông núi
Tiếng thậm thình giã cối
Gạo Lang Liêu thơm lừng...
Đi trong đất Vua Hùng
Trang sử vàng ghi nhớ
Cố đô xưa Văn Lang
Nay Việt Trì thành phố
Bốn ngàn năm rực rỡ
Công đức các Vua Hùng
Và Bác Hồ vĩ đại
Vẻ vang giống Tiên Rồng!
Chắp tay chào đất Tổ
Nơi quê gốc trăm miền
Của muôn dân nước Việt
Đất cội nguồn thiêng liêng!...
XUÂN TÌNH
Hội Mường
Đau đáu lòng một nỗi nhớ quê
Mùa cơm mới hương vờn quanh mái rạ
Coóng khảu rau rừng hồn quê rất lạ
Miệt mài đêm tiếng cọn chở nước về
Mường mở Hội như vừa đấy thôi
Sóng sánh men anh uống cạn mất rồi
Rưng rức ngày qua còn đó bồi hồi
Chếnh choáng điệu then rơi vào mắt nhớ
Đêm bên em điệu khắp rừng rực lửa
Tính tẩu lả lơi, nghiêng vách nứa tiếng chày khua
Đọn gió mềm từ bàn tay em múa
Vuốt ve vào nhịp sống thân quen
Anh say mèm từ mái tóc em
Từ bờ môi đốt lòng anh cơn khát
Hồn tre nứa gửi vào điệu sạp
Cánh ban rừng nghiêng câu hát đêm trăng.
NGUYỄN QUỐC TRƯƠNG
(CLB thơ Dương Kinh - Hải Phòng)
Trước Việt Trì
Đến giờ vẫn không dám nói
Trắng đêm hôm ở Việt Trì
Bạn mời nghỉ trong khách sạn
Cội nguồn cuốn hồn tôi đi
Ngã ba sông đầy nắng gió
Đêm tràn những ánh sao rơi
Ngắt trăng làm thuyền độc mộc
Mơ hồ huyền thoại đang bơi...
Nõn nà những điều chưa biết
No lòng từ cái bắt tay
Con gái đâu mà... tinh quái
Đề thơ Bút Tre còn say
Ai cho tôi một đêm này
Thấm vào câu Xoan, câu Ghẹo
Đi giữa ngút ngàn mới hiểu
Đất Tổ thơm hương tỏa bay...