Nhiều tác giả
ĐẤT TỔ TÔI YÊU
LÊ TOÀN
Chiếc áo Bác Hồ
Áo nhuộm màu thời gian gấp không vuông được nữa
Rách miếng vai đúng chỗ khuỷu xương lồi
Áo không trách bởi hằn quai túi dết
Áo chẳng than phên nứa lán Nà Lừa
Áo không sợ ruồi vàng sốt rét
Áo ủ ấm Người thay chiếc chăn sui
Rất đời thường từ bông sợi hóa thân
Trong gian khổ áo thương người tập vá
Giữa mùa đông từng mũi kim vất vả
Áo càng vững tin đợi chiến thắng khải hoàn
Tổ quốc nối liền cả nước hân hoan
Người đã đi xa tấm áo Người gửi lại
Nghĩa Lộ tự hào gần bên người mãi mãi
Tấm áo Bác đây ấm giải biên cương.
Mường Lò 29/4/ 2021
Trẩy hội tháng Ba nhớ Bác
Tháng Ba rồi hẳn Người đã về đây
Hoa nở rộ cây mướt xanh lối cũ
Từng bậc đá còn thong dong dấu lốp
Đang dõi theo từng bước con đi
Chò cổ mộc đứng đó chép sử thi
Điệu Xoan quê nở từ trong bọc trứng
Lễ dâng hương bánh thơm lừng lúa nước
Bác ân cần nhắc nhở gửi mai sau
"Các vua Hùng đã có công dựng nước
Bác cháu ta phải cùng nhau giữ lấy nước"
Lời Người độ bảy mươi xuân
Vượt qua bao nỗi gian truân thăng trầm
Bài thơ ngày ấy ai ngâm
"Bắc Nam sum họp" thành tâm dâng Người.
Giỗ Tổ Hùng Vương 10/3/2021
Mưa bóng dươi
Anh dìu em trong cơn mưa tầm tã
Anh lớp ba em lớp một thôi à
Cầm tay nhau vào trú quán bà Hoa
Cái nóng hổi đến bây giờ mới ngấm
Em cố tình đạp xe đi chầm chậm
Mưa hôm nào vẫn in đậm không phôi
Vượt lên trên xe anh có ai rồi
Tay áo dài ôm eo người năm ấy
Mi thầm ướt cớ sao mình không thấy
Cơn mưa chiều đã dứt hạt từ lâu
Để đơn phương còn ướt một mái đầu
Chín năm ấy cứ dầm dề chớp giật
Cố quên đi kỷ niệm thời chân đất
Bỗng trên tay nặng trĩu cánh thiếp hồng
Người vô tình cười nói trước mung lung
Bởi quá yêu... mong anh tròn hạnh phúc.
LÊ QUANG TƯỜNG
Cô gái mở đường
Cái choòng em cầm cũng muốn làm duyên
Ngọn rau em chăm cũng hay nũng nịu
Tiếng đập đá chẳng lúc nào mềm yếu
Sao cũng chẳng chút nào là con trai?
Từ buổi sáng khi nghe tiếng một, hai
Đến tiếng mìn cũng rất là con gái
Cuộc chiến còn dài, em còn đi mãi
Đến nơi đâu đất nuớc gọi tên mình.
Về Yên Đức
Tôi về thăm Yên Đức chiều xuân
Nơi núi Canh đi vào lịch sử
Khói căm thù còn vương lăng mộ
Các anh yên nghỉ mãi linh thiêng (*)
Ơi quê hương mảnh đất anh hùng
Núi Con Mèo
Giữ cánh đồng - vựa thóc
Lầu bình thơ lưu truyền vẻ đẹp
Hồn thơ xưa hòa quyện thơ nay
Những nghệ sĩ ngày xuống đồng đêm lên sân khấu
Thả xuống luống cày tiếng hát quê hương.
(*) Ở Yên Đức - Quảng Ninh có một ngôi mộ chôn chung các liệt sĩ chống Pháp.
Các liệt sĩ bị Pháp giết tại hang núi đá bằng cách hun khói chết ngạt.
Mong
Cấy cày mong nhiều thóc
Ăn học mong thành người
Giữa bom đạn tơi bời
Mong bình yên - hết giặc
Mênh mang vùng sông nước
Mong tôm cá đầy thuyền
Dịch cô-vít lan truyền
Mong bình yên hết dịch.
DƯƠNG QUỐC VINH
Đêm cuối năm
Đêm thầm chảy vào khuya
Người lạc vào mộng mỵ
Chỉ mình tôi lang thang suy nghĩ
Xuân đang về năm cũ đi qua
Tiếng còi tầu chầm chậm vào ga
Đưa những đứa con kịp về bên mẹ
Tóc pha sương mà lòng như đứa trẻ
Háo hức trở về mái ấm yêu thương
Giữa đất trời lan tỏa mùi hương
Tôi đã thấy xuân về chồi biếc
Xôn xao gió tiễn đông đầy nuối tiếc
Để hương quê lan tỏa gọi mời
Đêm cuối năm khai mới một tuổi đời
Bao hy vọng một ngày mai tươi trẻ
Anh sẽ đến bên em như mùa xuân lặng lẽ
Để chúng mình nhen nhóm một tình yêu.
Tôi yêu Đảng
Tôi yêu Đảng ra đời trong bão táp
Giữa đêm đông đến với muôn người
Cờ liềm búa lồng trong hình bóng Bác
Dắt giống nòi dân tộc đến ngày mai
Tôi yêu Đảng những người con ưu tú
Vì độc lập tự do chẳng tiếc thân mình
Dưới cờ Đảng vững vàng đội ngũ
Những đảng viên cộng sản kiên trung
Tôi yêu Đảng vì mục tiêu hướng tới
Cuộc đấu tranh giải phóng con người
Rũ lạc hậu luôn tìm tòi đổi mới
Vững niềm tin hướng tới mai sau
Tôi yêu Đảng vì cẩm nang tranh đấu
Mác Lênin soi sáng dẫn đường
Tư tưởng Hồ Chí Minh dẫn lối
Tấm gương người soi sáng nhân gian
Tôi yêu Đảng những gì tươi đẹp nhất
Người mang về cho dân tộc hôm nay
Hạnh phúc đến đâu chỉ là vật chất
Còn tình yêu cuộc sống dâng đầy
Chín mươi năm chặng đường vĩ đại
Đảng ngôi sao soi sáng kiếp người
Trong bão tố vững vàng tay lái
Đưa con tàu dân tộc tới tương lai
Tôi yêu Đảng trọn đời đi theo Đảng
Vững con đường Bác đã dựng xây
Chủ nghĩa xã hội tương lai tươi sáng
Giấc mơ cha con viết tiếp rạng ngời
Hạ Hoà quê hương tôi
Làng như bát úp hai bờ sông Thao
Ngày nối ngày lúa trĩu bông hạt mẩy
Mẹ Âu Cơ xưa dạy dân cày cấy
Nơi đó Hạ Hoà quê hương tôi
Những năm bốn mươi Đảng đến làng đồi
Nhen đốm lửa hồng soi ngày mới rạng
Dựng chiến khu Hiền Lương cách mạng
Đón tù Cộng sản vượt ngục Sơn La
Một ngày mùa thu chiếm huyện lỵ Hạ Hoà
Giành Độc lập Tự do ngàn đời mơ ước
Hoà bình chưa lâu Pháp rắp tâm xâm lược
Đảng Bác Hồ lên chiến khu kháng chiến
Xuân Áng, Phương Viên, Ấm Thượng, Gia Điền
Bao nghệ sỹ từng khơi nguồn cảm xúc
Trường ca sông Lô, lòng người thôi thúc
Đình Chu Hưng nơi tuyên xử Trần Dụ Châu
Tiếp lửa toàn quân hăng hái tuyến đầu
Khắp nơi thi đua tăng gia bình dân học vụ
Cha đi dân công Điện Biên Phủ
Tải lương đón nhận thương binh
Tôi sinh ra đất nước đã hoà bình
Làng quê từng ngày đổi khác
Giặc Mỹ cướp miền Nam ném bom miền Bắc
Ấm Thượng, Chuế Lưu tàn phá đau thương
Em thơ mũ rơm đến trường
Thanh niên nô nức tòng quân
Chào quê hương chúng tôi ra trận
Ải Bắc gọi chặn kẻ thù gây hấn
Kiêu hãnh nụ cười sơn nữ vùng cao
Tóc pha sương háo hức về nhà
Không còn nhận ra quê cũ
Cầu bắc sang sông nắng hồng dải lụa
Đồi chè xanh khoe mái ngói đỏ tươi
Đường cao tốc thênh thang tươi rói nụ cười
Du lịch ao Giời suối Tiên Ao Châu tấp nập
Rủ nhau về Hội Hiền tháng giêng mùng bảy
Hạ Hoà hôm nay thay đổi từng ngày
Níu bước chân đi mời người trở lại
Sóng sông Thao lắng phù sa đồng bãi
Để bốn mùa xanh mãi một miền quê.
Hà Giang và tôi
Đá chen đá cao nguyên hùng vĩ
Mỗi người dân là một pháo đài
Đá và người đã trở thành tri kỷ
Tự nghìn xưa sâu nặng bền lâu
Mánh đất biên cương kiêu hãnh tuyến đầu
Tấm phên dậu chở che đất nước
Gái cùng trai khát khao mơ ước
Vì quê hươngchẳng tiếc máu xương
Những năm tám mươi nơi ấy chiến trường
Địch và ta giành từng tất đất
Đồng đội tôi ai còn ai mất
Thắp nén hương cay khoé mắt bồi hồi
Mỗi hang sâu hốc đá mỏm đồi
Đồi không tên cối xay thế kỷ
Đường hào mùa xuân ngã ba cửa tử
Thịt nát xương tan máu đổi bao người
Trở lại Hà Giang se lạnh tháng mười
Tam giác mạch phớt hồng mơ màng nở
Đá chen ngô mơn mởn xanh xứ sở
Sơn nữ áo chàm xuống núi đợi ai
Hà Giang chuyển mình vâm váp sức trai
Ánh mắt nồng nàn ríu ran giọng nói
Rủ nhau chợ phiên tiếng khèn mời gọi
Suốt đời mê hoặc hồn tôi.
THANH XUÂN
Kỷ niệm tuổi học trò
Phượng ơi nắng hạ gọi mùa
Tuổi hồng vẫn nhớ đã qua một thời
Lúc còn đi học mải chơi
Đảng kia hoa nở nhắn lời rủ nhau
Bông cài trước giỏ ngồi sau
Đạp xe hai đứa làu bàu mệt chưa
Buổi nay tớ cũng xin chừa
Tiết trời oi nóng sắp mưa nhanh về
Lốp mòn tuột xích không chê
Dây phanh sửa lại lề mề đợi xong
Để xem chạy thử một vòng
Vội gì đi dạo thong dong đến chiều
Nụ cười hiền dịu đáng yêu
Ai đâu có hiểu mọi điều muốn trao
Thoảng khi câu chữ ngọt ngào
Tình đầu giữ kín biết bao năm rồi.
Ngày 12/4/2025
Cây bút anh tặng em
Một buổi chiều ta qua lối công viên
Muốn tìm lại bước chân son tuổi trẻ
Hàng phượng vĩ gió đu cành lay khẽ
Tháng năm về trong nắng hạ bên nhau
Hoài niệm khen hoa đỏ rực yêu màu
Ngày xưa đó ngồi ở đây tâm sự
Dòng mực tím câu mở đầu ghi chữ
Sắp kỳ thi bao dự định nhủ khuyên
Những phút giây trái tim ấm dịu hiền
Buổi hẹn hò giữa phố đông là vậy
Lời sáng tỏ gợi mắt hường như thấy
Vững niềm tin đẹp đẽ mỗi hành trình
Gởi món quà tặng cây bút nhỏ xinh
Trong tâm khảm nghẹn ngào câu trìu mến
Thư kết nối trang vở hồng đan bện
Thuở nhớ nhung trân trọng mối tình đầu
Nên cũng nhờ hiểu rõ ý từ lâu
Biết em vẫn yêu thích thơ tin tưởng
Lúc vui chuyện hỏi trời xanh định hướng
Bóng trăng mờ lòng khởi thủy tựa mưa
Cảnh mộng say tình duyên thắm cũng vừa
Còn đây nữa viết phần sau dang dở
Người giữ tiếng mang nỗi buồn dư nợ
Viết tên anh hơn giận dỗi dại khờ.
Ngày 29/5/2025
Xoè Thái
Về Nghĩa Lộ phải lòng cô gái Thái
Đến Mường Lò ngơ ngẩn điệu xòe say
Trăng sáng soi thức cả đêm xem múa
Quanh đống lửa quây quần tay nắm tay
Yêu kể chuyện chiếc khăn Piêu thổ cẩm
Nghĩa vẹn tròn câu chung thủy hợp duyên
In vân tay sợi chỉ thắm trao truyền
Hoa văn đẹp điểm xuyết màu dân tộc
Tình son sắt nên duyên chồng vợ
Xuân hẹn về hạnh phúc lứa đôi
Mùa hoa ban nở trắng lưng đồi
Trong nắng sớm hoa cười soi máy ảnh...
Bên sườn dốc dẫn lối vào toàn cảnh
Để cùng nhau mừng lễ hội tháng Mười
Áo váy dài thiếu nữ xinh tươi
Tà áo cóm dịu dàng em múa!...
16/6/2025
NGUYỄN THẾ YÊN
Câu lạc bộ thơ Lạc Hồng tôi nhớ
Giữa lao xao âm điệu cùng vần
Câu lạc bộ thơ Lạc Hồng thanh ngân tiếng riêng mình không lẫn
Bắt đầu từ đâu mà lấp lánh?
Đâu chỉ là những ánh thơ đơn ghép lại thành vầng!
Mỗi thành viên, mỗi sắc đời đậm, bạc
Chắt vào thơ trải chậm nỗi niềm nhau
Dù ở đâu xa gần, cách trở
Lòng xốn xang khi đến hẹn lại về
Mỗi lần họp một lần hạnh ngộ
Mỗi chuyến đi lưu nhớ một miền thương
Một vầng xanh lay tỏa ánh vàng thơm
Xòa bóng cả từ cội cây cao lớn
Mười lăm năm cả rộng dài phía trước
Là những mùa vàng ngan ngát vườn thơ.
Đêm Mường Lò
Ngày vừa xuống sau ngọn núi
đêm bước ra từ tán rừng
Mường Lò mùa này lúa chín
ánh vàng lấp loá trời mây
Tú Lệ nếp thơm từ đất
dòng Thia xanh mát từ đâu
thung lũng thiên nhiên ban tặng
ruộng đồng mỏi cánh cò bay
Men ngày vẫn còn ngất ngây
nôn nao đêm bừng lửa trại
dìu nhau vòng xòe nghiêng ngả
rộn ràng váy áo em xoay
Ánh mắt anh chìm vào em
nụ cười ghim trong nỗi nhớ
má hồng bập bùng ánh lửa
ấm nồng hơi thở truyền tay
Nghĩa Lộ đêm đi như lao
Suối Giàng chè shan vừa gối
Mường Lò vòng ôm chưa chặt
xoải chân đã chạm ánh ngày…
Mộc mạc cao nguyên
Có phải cao nguyên núi chồng núi
nên ánh ngày trong vạn vật ngời hơn
cây và nước trong trật tự rừng
con người cũng mộc nguyên đời núi
Dọc đường xanh quanh co phố nhỏ
gặp những nụ cười như hoa chuối, hoa ban
không xô chen, không cái nhìn hờ hững
không tiếng lọc lừa mua một tặng hai
Nơi nhà sàn cuộc sống giản đơn
cả mấy đời gia đình chung gác ấm
nghĩ ngợi không nhiều, ước mơ ngoài rẫy
chỉ thương cây rừng, con suối, con nai!
Những em bé đầu trần chân đất
mắt xoe tròn, nhút nhát dạ thưa
chú chó nuôi quẩn quanh chân khách lạ
xởi lởi mẹ cười rúm cả nếp thời gian
Em thả tóc làm gió ngàn bối rối
anh mơ về xưa cũ tiếng à ơi!
lời em nhẹ: “thật mà” - mặc định
hay tiếng lòng mộc mạc cao nguyên.
(Còn phần II)