Nhiều tác giả
ĐẤT TỔ TÔI YÊU
KIM DŨNG
Hồn thơ Việt bay lên chào tổ quốc
Đầu xuân mừng ngày Thơ Việt
Lá cờ Thơ - chim Lạc tượng hình
Bay lên từ đỉnh cao Nghĩa Lĩnh
Các Vua Hùng dựng nước buổi bình minh
Bốn ngàn năm bao cuộc chiến chinh
Đầy khí phách những câu thơ Việt
“Nam quốc sơn hà” dậy sông Như Nguyệt
Đánh cho quân giặc phải kinh hoàng
Nhớ Nguyễn Trãi làm thơ và đánh giặc
Nguyễn Du viết Kiều, đất nước hoá thành văn
Cảm ơn Chế Lan Viên câu thơ hào sảng
“Tổ quốc có bao giờ đẹp đến thế này chăng”?...
Trăng Nguyên tiêu sáng bừng rừng Việt Bắc
Bác ngồi thuyền sông Đáy làm thơ
Hồn Lãnh tụ nhập vào hồn đất nước
Sau những giờ bàn việc quân cơ...
Trăng Rằm soi dào dạt ý thơ
Đêm Việt Bắc lắng sâu hồn sông núi
Nghe trong veo mạch nguồn tiếng suối
Tiếng rì rào cây lá nảy chồi xuân
Đêm Nguyên tiêu vinh danh hồn thơ Việt
Đất nước có ngày mở hội Thơ Xuân
Chào cờ Thơ và vầng trăng trong thơ Bác
Niềm tự hào - Tổ quốc bay lên!
Lục bát Mường Lò
Bao lần điện thoại hẹn hò
Bạn mời lên với Mường Lò quê em
Đáp lời đã hẹn thì lên
Biết đâu may mắn cơ duyên với mình
Tôi người vốn ở thị thành
Muốn lên kết bạn rừng xanh, suối Giàng
Từ trong ký ức mơ màng
Thầm yêu một bóng áo chàm mộng mơ
Bây giờ gặp được nàng Thơ
Mường Lò em đến còn ngờ chiêm bao
Lạc nhau từ cõi mơ nào
Ước ao em đã nhập vào hồn tôi
Ngập ngừng môi chửa chạm môi
Trái tim đã đập bồi hồi lạ chưa
Tóc em bay rối gió đùa
Tay cầm tay ấm. Đũa giờ có đôi
Quản gì đường sá xa xôi
Việt Trì - Văn Chấn gần thôi. Rất gần
Chia tay dạ những tần ngần
Mường Lò lục bát gieo vần tặng em.
(Viết kỷ niệm ngày CLB thơ Lạc Hồng
Giao lưu với CLB thơ Văn Chấn 26/4/2021)
Bùa thơ
Lá tằm nên phải tơ vương
Sợi tơ rút ruột hãy thương nhau cùng
Là ong phải đến với rừng
Chắt chiu giọt mật hút từng nhụy hoa
Là thơ duyên kết với ta
Trái tim đừng để chiều tà nhạt phai
Gió buồn bay thoảng ngoài tai
Vẳng nghe như có tiếng ai thầm thì...
Nghe chi tiếng bấc tiếng chì
Thì ta buông bỏ những gì... dửng dưng
Đường đời mặn muối cay gừng
Đường thơ đừng để lạnh lùng người ơi!
Bây giờ tôi lại tìm tôi
Vẫn còn một gánh đơn côi có thừa
Tình yêu
Nỗi nhớ
Không mùa
Tôi còn duyên nợ Lá Bùa thơ yêu
Phân bua chẳng nói chi nhiều
Yêu thơ thì nói đôi điều thế thôi...
NGUYỄN VĂN ĐƯỢC
Ban trắng Mộc Châu
Loài hoa mang nỗi nhớ mong
Bởi thiên tình sử trắng trong thưở nào
Qua rồi hoa mận hoa đào
Tháng ba ban nở đi vào nhân gian
Ngắm hoa mà ngỡ Nàng Ban
Thủy chung tươi thắm dịu dàng người ơi
Một loài hoa đẹp tinh khôi
Từ trong truyền thuyết tên Người nở hoa
Mộc Châu nơi ấy bao xa
Miên man ban trắng để ta nao lòng.
Thanh Sơn đất nước con người
Thanh Sơn đất nước con người
Núi đồi bát ngát xanh tươi bốn mùa
Cội nguồn văn hóa xa xưa
Bảo tồn lưu giữ kế thừa tinh hoa
Theo dòng lịch sử quê ta
Cộng đồng dân tộc một nhà sống chung
Vẻ vang truyền thống anh hùng
Toàn dân theo Đảng ta cùng đứng lên
Đập tan áp bức cường quyền
Quyết giành Độc lập xây nền vinh quang
Mùa thu cờ đỏ sao vàng
Tiếng súng khởi nghĩa dậy vang núi rừng
Chiến công diệt giặc lẫy lừng
Tấm bia Lịch sử Anh hùng lưu danh
Kiên cường trong cuộc đấu tranh
Hòa bình sáng tạo quyết giành ấm no
Non sông độc lập tự do
Công ơn Đảng Bác chăm lo đất Mường
Ngăn sông mở núi đắp đường
Điện về thắp sáng quê hương bản làng
Trạm, trường ngói mới khang trang
Tiếng khèn bay bổng mênh mang đất trời
Cỏ cây hoa lá thêm tươi
Ngợi ca đất nước con người thủy chung.
Miền xanh đậm đà
Một ngày thu đến Vinh Tiền
Suối xây cầu mới đường liền xe qua
Bản Dao thấp thoáng xa xa
Màu xanh như lụa mượt mà bức tranh
Lên thăm trang trại của anh
Nhà sàn lộng gió bao quanh tán rừng
Gặp nhau tay bắt mặt mừng
Nghe câu chưyện kể mà cùng thêm vui
Lên đây ngót chục năm rồi
Buổi đầu muỗi, vắt, lũ trôi cả người
Đất cằn sỏi đá khắp nơi
Làm sao để có cơ ngơi thế này?
Anh rằng với hai bàn tay
Và lòng nhiệt huyết đêm ngày quản chi
Công người đất trả, đến kỳ
Tăng nguồn thu nhập còn gì vui hơn
Đất trống đồi trọc không còn
Bao quanh làng bản xanh rờn tán cây
Niềm vui trọn vẹn hôm nay
Đổi bằng công sức những ngày đã qua
Miền xanh xanh đến đậm đà.
TRẦN HANH
Mường Lò
Điều chưa biết
Hôm nay đã biết
Một Mường Lò mướt mát giữa ngàn xanh
Một Mường lò nơi ấy có em...
Dòng suối Thia gặp mùa cạn nước
Hồn nhiên sỏi đá tắm nắng xanh non
Những vân đá mở gam màu cổ tích
Kể chuyện những cụ chè
tuổi mấy trăm năm
Bước rưng rưng khu tưởng niệm Bác Hồ
Căn nhà sàn giữa quê hương cách mạng
Dấu chân Người suốt dặm dài đất nước
Để cháu con luôn có Bác dẫn đường
Ta đang bơi đỉnh suối Giàng mờ sương
Làng bản nhấp nhô trong sắc màu hư ảo
Điệu múa em giữa những lời thơm thảo
Du lịch cộng đồng đánh thức giấc mơ xưa
Gặp ở đây hương sắc của bốn mùa
Những trang phục người Mông người Thái
Tiếng sáo vút lên
Ta bỗng thành ngây dại
Nhỏ bé vô cùng
Tiếng sáo cứ mênh mang.
Nghĩa Lộ 25/4/2021
Đêm Đà Lạt
Quanh quanh lên, xuống núi
Uốn lượn trong vòm xanh
Thông xếp hàng e ấp
Đón những người chưa quen
Hồ Xuân Hương ngủ muộn
Sau đêm dài lung linh
Chăn mây choàng lơi lả
Thân gái phận mong manh
Xoải bước về Than Thở
Động lòng rừng chuyện xưa
Nỗi niềm người oan trái
Thở than đến bây giờ
Kìa đồi thông hai mộ
Cuộc tình dài ngàn năm
Vẫn nguyên là trinh nữ
Hồn giờ chưa yên nằm
Cam Ly còn réo gọi
Rửa hết nỗi đa đoan
Những giọt trời tinh khiết
Gom tình yêu dâng tràn
Một mình ta run lạnh
Một mình đêm Tuyền Lâm
Đà Lạt người tấp nập
Một ta với âm thầm.
Phố tôi mùa dịch
Phố vào thu giữa mùa covid
Lá rơi buồn tìm kiếm bờ vai
Gió vu vơ luồn trong khoảng vắng
Tiếng gà trưa vẳng rỗng phố dài
Giữa mùa dịch nỗi buồn như cô lại
Khép hững hờ sau liếp nan thưa
Chống dịch giờ cũng như chống giặc
Có bao người tắm nắng gội mưa
Mình ở nhà cũng là chiến sĩ
Mảnh vườn con đầy đủ củ rau
Gửi thơm thảo đến người đang thiếu
Biết sẻ chia vì nghĩa đồng bào
Cố lên nhé mình ơi và ai nữa
Lúc khó khăn mới biết vững lòng
Sẽ qua thôi chuỗi ngày khó nhọc
Gió lại xanh và sóng vỗ đầy sông.
Lũng Cú Đồng Văn
Tiếng Họa mi tan vào ban mai
Đưa ta về Lũng Cú
Hồi ấy mùa thu
Màu cờ sắc lửa
Áo ấm mang theo
Đêm se lạnh Đồng Văn
Lũ ngựa thồ thở hơi như sương
Đàn lợn con buộc dây góc chợ
Dãy thắng cố áo chàm nghiêng ngả
Vơi lại đầy men lá dậy hương.
Ta nhớ em gùi nặng bên đường
Em đeo đầy hương núi
Niềm vui miên man theo từng phiên chợ
Khi chồng vui rượu ngủ quên
Mộc mạc thôi sao cứ vấn vương
Xanh vào tôi màu tràm núi dựng
Như vó ngựa đinh ninh trên thềm đá
Mỗi thu trầm muốn ngược Đồng Văn.
HỮU KỲ
Chiếc vòng tay em trao
Ngày xuân lên đất Mường Lò
Gặp em gái Thái hẹn hò hôm nao
Vòng tay ngày ấy... em trao
Để anh cất giữ nao nao nỗi niềm
Cách xa thương nhớ dài thêm
Yên Bái - Phú Thọ hai miền đôi quê
Bên nhau chưa kịp giãi dề
Quấn vào câu hát điệu xòe vùng cao
Nào là văn nghệ đón chào
Giao lưu thơ nhạc tự hào xiết bao
Gió xuân man mát rì rào
Đường đi uốn lượn lên cao suối Giàng
Đồi chè xanh mượt mỡ màng
Chén trà ngọt lịm mơ màng khách xa
Lời em êm dịu thiết tha
Hỏi anh còn giữ vật mà em trao?
Ngắm em lòng cứ xôn xao
(Chiếc vòng kỷ niệm) quên sao, nhớ đời
Thoáng buồn giờ phút chia phôi
Tình em, anh giấu chẳng rời con tim!
Long Cốc - Rồng trong hang
Thuở ấy mùa đông khô khan
Đất trời lạnh buốt khủng khiếp
Cả bầu trời u ám màu xám xịt
Vũ trụ hỗn mang tăm tối
Một con rồng khổng lồ chui vào trong hang đá tránh rét
Thân nó cuộn tròn lại ủ ấm mình
Nó lặng ngủ suốt mùa đông dài lạnh giá, đợi mùa xuân ấm áp đến
Rồi bầu trời bỗng tan u ám tự nhiên chuyển sang bừng sáng
Trời cao rắc mưa nhỏ xuống mặt đất dìu dịu
Gió nhè nhẹ lan lan tỏa rộng
Xóa đi khô khan rét buốt của đất trời
Cây nảy chồi... đua lá non tơ dần biếc
Rồng nằm trong hang tỉnh giấc
Thân duỗi dài ra, nó ngẩng đầu chui ra khỏi hang
Trườn mình về phía trước
Các chân có nhiều móng sắc cào vào đất đá
Cất cánh nâng mình bay lên cao
Thoáng chốc rồng vút bay cao khuất vào chín tầng mây
Để lại dấu tích lạ nơi mặt đất nơi đây
Mỗi dấu chân rồng hiện lên một quả đồi cao thấp
Cứ xếp liền nhau (như bát úp trên giàn) trùng trùng điệp điệp
Để rồi dấu tích tạo nên địa hình xã Long Cốc hiện nay
Huyền thoại xưa đã đi vào dĩ vãng
Mấy ai người đã bàn chuyện thật hư ???
Hôm nay Long Cốc đã đổi thay
Những đồi đất thấp cao, nhờ sức người khai phá vun trồng
Thành những đồi chè xanh ngắt
Ai ai nhìn cũng đều mãn mắt
Một vùng đất bao la xanh mát
Người dân Mường nơi đây
Cần cù theo năm tháng, quay vòng chóng mặt
Biến rừng hoang vu tạo nên những đồi chè
tua tủa búp xanh tiếp nối điệp trùng
Đồi tiếp đồi xanh ngát trải rộng như tấm thảm biếc
trời cao buông xuống
Đông tàn xuân sang hè qua thu tới
Nhờ sức người cây trè trên những đồi chè cứ tiếp tục
tỏa sức sống cho mình cho đời
Hòa vào không gian đất trời, Long Cốc hiện lên một
phong cảnh thơ mộng.
Những đồi chè Long Cốc vào dịp mùa xuân, mùa hạ đẹp kì lạ
hút hồn khách lãng du như lạc vào chốn bồng lai
Ban mai mặt trời như cái mâm đỏ khổng lồ hiện lên cao dần tỏa
những tia nắng xua tan các lớp sương mỏng
bồng bềnh dịp giữa thu sang đông.
Hiển hiện những đồi chè xanh ngát trải rộng tận chân trời.
CÙ THÚY LOAN
Ngày giỗ Tổ Vua Hùng
Bốn trăm chín lăm bậc lên Đền Thượng
Con chạm vào rêu đá cổ xưa
Xung quanh mây trắng che mờ
Gió phủ phục trước đền Quốc Phụ
Tiếng trống đồng ngân vang hội tụ
Cháu con về dự giỗ Tổ Hùng Vương
Chiếc bánh chưng xanh dâng lễ lòng thành
Đã cho con vẹn nguyên dòng máu Việt...
Điệu hát Xoan ngọt ngào hòa quyện
Với thăng trầm núi Nghĩa Lĩnh thủy chung
Với bao đời Vua dựng xây đất nước
Với những người con đất mẹ Âu Cơ
Con về đây thoả ước vọng mơ
Như được thấy Nhà nước Văn Lang bốn nghìn năm trước
Thấy Quốc Tổ mình uy nghi hoành tráng
Giữa núi rừng hùng vĩ linh thiêng.
Em không về xuôi đâu
Theo anh về xuôi
Cái rừng nhớ lắm
Em với nó cùng lớn
Con thú cùng lớn
Em làm ba con ruộng to
Bảy con ruộng nhỏ
Thóc ngô đầy sàn
Lợn gà béo no mắt
Em không về xuôi đâu
Ưng bụng rồi anh ở lại
Đi săn cùng trai bản
Uống nước nguồn đồi
Cái bụng quen
Ta cúng Thần Núi làm cưới
Ơ con suối hay cười
Giấu bóng ta dưới nước
Người không mang về xuôi được
Tết nhảy Tết nhảy thật vui.
Thương quê
Ngửa mặt thấy trời chân vấp đá
Gạo vo còn sạn sỏi văng ra
Lợn dũi quanh đồi kêu ấm ức
Gà đang bới đất chợt kêu la
Bao thứ trông chờ vào cây cối
Ai ngờ lũ tới cuốn mang đi
Khăn thêu quành cổ mà lòng lạnh
Sương xuống cầu hôn thêm rét tim
Đồi khoác mây trắng ngủ bên núi
Mặt trời ngủ muộn dậy đã trưa
Người ham xuống chợ vui con mắt
Muốn kiếm người thương mỏi ngóng chờ
Vẫn biết quê nghèo bao thứ thiếu
Tắc kè chép miệng lúc đêm khuya
Bao giờ có khách đầu tư đến?
Phố thị tưng bừng đỡ nhọc quê.
NGUYỄN THỊ BÍCH LIÊN
Lá và cây
Nhặt vội vài câu kẻo lá rơi
Đang ở trên cây bỗng xa rồi
Gió đưa xào xạc về đâu thế
Có thương cành cũ lá xanh ơi!
Tình mẹ
Gió đêm xao động
Quặn lòng nghe tiếng à ơi
Hương cau ủ đầy cánh võng
Sương vương tóc trắng bên trời
Đâu?...
Suối óng thời son trẻ
Lưng ong trưa xuân thanh
Thời gian
Uốn còng dáng mẹ
Ngược xuôi
Mưa nắng
Tảo tần...
Mồ hôi mẹ nhuộm vàng hạt thóc
Bao kiếp rồi!
Tay mẹ vục bùn sâu
Con lớn khôn trong bao la tình mẹ
Bây giờ vẫn thèm được mẹ chở che
Mưa và nắng
Mưa
Tí tách
Mái hiên buồn
Câu thơ tuột mất
Gió rì rào tê buốt chiều nay
Nỗi nhớ này ai trả ai vay
Thầm lặng thế mà như hoà tan vậy
Tiến tơ rung âm thầm vụn vỡ
Mảnh rơi tàn đan tiếng mưa rơi
Nắng bên này gay gắt đến chơi vơi
Thấm từng giọt từng giọt đời ngọt mát
Cứ lững lờ dòng nước đi qua
Trời thật trong mà như nổi phong ba
Đường trước mắt
Phải vượt qua
Muôn ngàn
Nắng...
(Còn nữa)