Nguyễn Ngọc Tung
CHÙM LỤC BÁT
Tép dầu
Tép dầu là tép dầu ơi
Ăn sương nằm gió, ngủ nơi góc đầm
Mẹ ta nắng dãi mưa dầm
Vừa buông giọt mặn lại cầm giọt cay.
Mẹ ơi, thân giậm mảnh mai
Biết đâu mảnh nhọn giăng đầy dưới chân?
Con tôm cái tép nhọc nhằn
Lùa giông đạp bão đồng gần, đồng xa.
Đời mẹ đi sớm về khuya
Thân cò lặn lội nắng mưa ngoài đồng
Miếng cay mẹ ngậm héo lòng
Miếng ngon miếng ngọt chờ mong con về.
Đồng quê mùa thối chiêm khê
Tép dầu nào biết tái tê những ngày
Đầu nhà cây giậm còn đây
Tìm đâu bóng mẹ chân mây cuối trời.
Con về tóc đã sương phơi
Gặp cây giậm kể kiếp người sớm trưa
Con ngồi con nhớ ngày xưa
Bữa cơm có mẹ, canh dưa tép dầu…
Vu Lan mẹ về
Trần gian muôn nỗi buồn vui
Mẹ về bến Giác mây trời cõi tiên
Ở nơi thế giới người hiền
Chắc là mẹ hết ưu phiền đắng cay.
Dài đêm thì lại ngắn ngày
Canh khuya giọt mắt rơi đầy cành sương
Bờ Mê thuyền gác bến thương
Trông vời cánh hạc biết phương nào về.
Gió đu gió đẩy cành tre
Lời ru mẹ vẳng tiếng khuya dãi dầu
Nỗi buồn quặn héo lá trầu
Âm dương chẳng thể bắc cầu vượt qua.
Vu Lan nhớ mẹ lệ nhòa
Nghe như bóng mẹ vẫn là quanh đây
Cành trăng lá động hồn lay
Như là mẹ hái miếng cay ngoài vườn.
Lòng con cầm trĩu nỗi buồn
Rưng rưng thắp nén hương thơm mẹ về.
Tìm về khúc ca dao
Ai lên ngược, ai về xuôi
Có về chợ Nú quê tôi cùng về?
Liêu xiêu mái chợ bờ đê
Rổ khoai, rổ sắn dãi dề nắng mưa.
Dẫu là bánh đúc, bánh đa
Vẫn từ hạt gạo mẹ ta giần sàng
Dẫu là nhân lạc, nhân vừng
Vẫn thơm thảo một tấm lòng trước sau.
Tìm về một khúc ca dao
Vẫn cùng bọc trứng đồng bào yêu thương
Chung ngày giỗ Tổ Hùng Vương
Chung dòng máu Việt thắm trong tim mình.
Ngày xuân vui hội cửa đình
Cùng em nhảy sạp, cùng anh múa xòe
Nhớ Mường Vang, nhớ Mường Bi
Áo chàm, áo cóm đi về có nhau.
Sông sâu đã bắc nhịp cầu
Lối về xóm núi xanh màu gió sương
Xa xôi dẫu mấy dặm đường
Ta đây mình đấy vẫn thương nhau cùng.
Con sông nhớ suối nhớ nguồn
Con chim nhớ tổ vui buồn có nhau
Tìm về một khúc ca dao
Nhớ phiên chợ Nú hôm nao hẹn hò.
Lối xưa
Xa quê quá nửa đời người
Nay về cầm lấy những lời đắng cay
Sông xưa, con nước vơi đầy
Nhà xưa, lối cũ đổi thay đã nhiều.
Đầu làng đâu bác làm diều?
Tuổi thơ ta được thả chiều vào mây
Cuối làng đâu ông phó may?
Đường kim mũi chỉ còn đây nghĩa tình.
Bờ sông lò thổi thủy tinh
Bao nhiêu mảnh vỡ lại lành đời hoa
Lối xưa bác thợ làm nhà
Vung tràng, nét nụ nét hoa cho người.
Hạt sương biết gom đất trời
Long lanh ngọn cỏ hát lời ban mai
Tôi về gặp cánh cò bay
Khâu mưa vá nắng cho đầy sớm trưa.
Về làng gặp lại nét xưa
Mái đình, cổ thụ, mái chùa rêu phong
Hỏi cô tát nước gàu sòng
Gàu dây ai tát bên đồng ruộng sâu?
Về làng chẳng thấy làng đâu
Nhà tầng, nhà ống đua nhau mở hàng
Bờ tre, dậu cúc tơ vàng
Cối xay cối giã ai mang đâu rồi?
Cây rơm, cây rạ một thời
Góc vườn vắng bóng trâu ngồi nhai trăng
Cái cào lại nhớ cái chang
Vai gầy vẫn nhớ đôi quang sớm chiều.
Vó tôm em cất tôm riu
Cái đơm, cái đó còn treo đầu nhà
Điếu cày, điếu bát nhớ cha
Cơi trầu nhớ mẹ ai mà thấu cho.
Bình vôi hóa đá bơ vơ
Ba ông Táo bếp bây giờ nơi đâu?
Tay khơi sợi bấc đèn dầu
Thương cha, nhớ mẹ dãi dầu nắng mưa.
Tôi về lối cũ nhà xưa
Ngày xưa nhớ quá như chưa bao giờ...
Bến cũ ta về
Tiếng ai vọng bến sông quê
Đò ơi… còn tím lời thề cỏ may
Nửa đời góc bể chân mây
Tôi về bến cũ, đò nay nơi nào?
Làng em sen ngát bờ ao
Mẹ về kĩu kịt… chênh chao cánh cò
Bờ đê, đâu dốc hẹn hò?
Như là mây tóc hong bờ vai em.
Hỏi sông, sông lẳng lặng nhìn
Hỏi mây, mây mải lặn tìm đáy sông
Biết rằng sáo đã sổ lồng
Mà sao lòng vẫn nặng lòng nhớ mong!
Sông xưa vẫn chở đầy trăng
Bến xưa ai xuống đò ngang… hôm nào?
Làm sao hái được trăng sao
Để lời ước hẹn tan vào gió mây.
Tôi về nhặt tím cỏ may
Bờ đê vẫn gió đầy tay dại khờ
Dẫu xa vẫn nhớ câu hò
Nhớ dòng sông, nhớ con đò và em.
Nhớ “Cụ” Trôi
Cây Trôi xã Tân Cương, Vĩnh Tường là cây di sản, có tuổi trên 700 năm,
do mưa gió đã bị gẫy, còn lại thân mang hình người mẹ cánh tiên.
Đêm qua “Cụ” đã đi rồi
Như là đổ sập góc trời quê hương
Mấy trăm năm gội gió sương
Cây cao bóng cả thân thương hồn làng.
Trời cao vời vợi mấy tầng
Cụ bay nhẹ cánh như vầng mây xanh
Cụ về với cõi an lành
Thành tiên thành phật tọa vành trăng quê.
Cây Trôi là lối đi về
Bao nhiêu lá, bấy mùa che phận người
Từ bi Cụ chỉ nghe thôi
Đời cây vạn kiếp khóc cười đi qua.
Hiền lành đứng nắng chịu mưa
Đêm đêm cây vẫn hát ru lá cành
Đi đâu vẫn nhớ quê mình
Cây Trôi đầm Đình dáng đứng quê hương.
Trông cây nhớ hướng nhớ phương
Nhớ mùa quả chín người thương tìm về
Cơn mưa tiễn Cụ Trôi đi
Trăm năm nữa Cụ có về làng ta?
Cây Trôi hồn bóng quê nhà
Đi còn để gốc, mãi là quê hương!
N.N.T
Trích những bài theo thể thơ lục bát
Trong Tập thơ “Hạc trắng bay về”