Nguyễn Ngọc Tung
CHỢ VÒNG
Gốm Cánh
“Ai về mua vại Hương Canh
Cho Mai lấy Trúc cho anh lấy nàng” *
Câu ca từ thuở lập làng
Tình người, tình đất mênh mang gọi về.
Đất quê nặng mối tình quê
Mẹ cha sương gió dãi dề sớm trưa
Tay em xoay nắng, chuốt mưa
Nét hoa mặt gốm, hồn thơ hồn làng.
Em về ủ đất Lò Cang
Cho anh chuốt gốm mang sang nung cùng
Một mai nên vợ nên chồng
Ngàn năm sông Cánh vẫn không đổi dòng.
Thuyền em về đậu bến sông
Có sang, anh bắc cầu vồng sang chơi
Thương nhau thức cả một đời
Nghe gốm ăn lửa hát lời trăm năm.
Một đời ủ nắng phơi sương
Có qua thử lửa mới thương vuông tròn
Trăng khuya vằng vặc đầu non
Nghe men gốm Cánh tạc hồn quê hương.
*Thơ cổ
Làng Thùng*
Làng Thùng chẳng thấy thùng đâu
Nồi đồng, nồi điếu rủ nhau về làng
Phải duyên, lò bễ chẳng màng
Tiếng đe tiếng búa rộn vang sớm chiều.
Chồng quai, vợ búa chân chèo
Yêu nhau cày cuốc cũng theo nhau về
Mặc lời trên búa dưới đe
Càng tôi qua lửa thép kia càng bền.
Ai mua dao kéo thì lên
Chợ Thùng đã hẹn thuyền em vẫn chờ
Dao cau Thùng Mạch thì mua
Têm trầu cánh phượng cho vừa lòng nhau.
Con gái mắt sắc dao cau
Liếc dao dao sắc, têm trầu trầu say
Anh về rèn cuốc, đúc cày
Thương nhau thì ở lại đây với mình.
Làng Thùng đất đẹp người xinh
Tiếng đe tiếng búa đã thành quê hương.
* Làng rèn Lý Nhân, Vĩnh Tường , xưa gọi làng Thùng
Chợ Vòng
Giàu nghèo đi chợ nhà quê
Thật thà cũng giọng ngoài đê, trong làng
Người thôn Bắc gặp thôn Nam
Vẫn là nội ngoại bà con xa gần.
Mớ rau, nải chuối trong vườn
Con tôm, cái tép ao chuôm làng mình
Em đi bán gánh tươi xanh
Tôi về tìm lại ngọt lành hương quê.
Rổ khoai, rổ sắn dãi dề
Qua hàng bánh mật, nhớ chè hoa cau
Quả cau thì nhớ lá trầu
Mua dưa nhớ mớ tép dầu đầm Rưng.
Chợ Vòng kẻ gánh, người bưng
Ai đong mưa nắng có thương quê nghèo?
Lều tre, mái rạ liêu xiêu
Như là mẹ gánh nghiêng chiều gió Đông.
Cọng rau gầy, quả chuối còng
Mẹ ngồi bán hết mùa Đông chưa về
Áo nâu, chân đất chợ quê
Nhớ ai, ai nhớ cháo kê chợ Vòng?
N.N.T