Lê Va
SUỐI HOA
LẶNG
Trong hỗn tạp
Tôi dò dẫm lòng mình
Nhặt ra
Giữa rối bời thói hư, tật xấu
Tôi – một cái cây
của một tầng trong khu rừng hỗn giao
Dưới ánh trời
Tôi lặng lẽ con đường
Tìm về
Phía sáng.
VỠ LÒNG
Nhớ thầy Bùi Thế Sự
Vừa là trò
Vừa là con cháu
Như sắn, khoai
lăn lóc ở nhà Thầy.
Sân nhà Thầy
Rêu không thể mọc
Bởi chi chít chân non.
Những nét chữ đầu tiên
Như cá rôn ron rạch
Vượt vũng ròn
Tìm sông
Theo nhịp thước ê a
Bầy chim non tập hót
Cọc cạnh như đan mành
Cuốn ô ly vừa mở
Ruộng mật
Hẹn đồng xôi
Giờ Thầy hoà nắng gió
Rì rào tán đề reo
Giữa làng ta đang phố
Bao con dân Văn Nội
Vỡ lòng tại nhà Thầy
Hỏi ai người còn nhớ
Nhịp thước kẻ
Thầy gieo.
20/11/2019
THẤM AI
Trời xuân, đất xuân, sông xuân
Làm ta quay quẩn bần thần núi ơi!
Nắng xuân thong thả bời lời
Gieo vào mắt lá để người nóng tay
Nhẹ bước nhẹ bước chiều say
Người ơi thắm lại đừng lay lắt hình
Tròn hoa giáp gặp lặng thinh
Phùn mưa thấm áo, xuân mình thấm ai?
THỜI THẾ
Hai mươi năm trước
mỗi dịp lễ, tết
các con tôi háo hức về quê
những đứa trẻ “không quê” cùng phố
phát thèm
Giờ mỗi dịp lễ, tết
các cháu tôi uể oải khi phải về quê
hình như
chúng chỉ muốn làm đông hơn
những đứa trẻ không quê
say sưa màn hình điện tử
Xưa
anh chị em tôi
suốt ngày năn nỉ ông bà kể chuyện
cổ tích nào cũng mê
ngày nào nghe cũng mới
Giờ
tôi ướm kể lại chuyện xưa cho các cháu nghe
chúng lảng ra
như trẻ mới lớn
không muốn ngủ cùng ông bà
Ngoảnh lại
chuyến tầu thời gian đi quá xa rồi
người xuống ga
kẻ lên tầu
tấp nập.
CHIỀU BA MƯƠI TẾT
Phùn mưa
giăng
vương giả
Ấm bàn tay
với trái bóng câu
đưa qua
khung trời không cửa
Nhấp chén trà
hương sương bẽn lẽn
sinh khí ngấm, tràn
đỡ đợi
Ảo mờ sương mưa
nương xa ríu rít
búp dâng
chờ tay thon
TRĂNG SAO
Đã bao đêm
ngửa mặt nhìn trời
trăng, rõ trăng
sao, rõ sao
Rồi
tròn một hoa giáp
lại nhìn trời
bỗng tự hỏi
ở trên ấy
trăng, sao có giống dười này?
GIÓ Ở BẮC PHONG
Tặng cán bộ Quản giáo Phân trại Bắc Phong
Nắng hanh vàng nứt mạch
Đường vòng đong mây
Khe núi Bắc Phong khép mở lòng người
Anh lính nghĩa vụ nay đã sỹ quan quản giáo
Tôi nhớ mặt cùng tên anh nhưng sao vạch* bất ngờ
Công việc gian nan từ bấy đến giờ
Và những phạm nhân sau này mới đến
Chỉ những bộ quần áo sọc là không khác
Gặp họ tôi ngẩn ngơ nhìn người đang quản họ
Giật mình nghĩ mai kia hết án
Họ lại “Chào cán bộ ở lại, em về”!
Lời chân tình mà nặng hơn đá đeo
Đỉnh núi Bắc Phong chặn lối ra quốc lộ
Bởi thiện ác còn cài lòng
Mong manh
Giữa rừng Bắc Phong
Có phân trại giam không cùm không khóa
Vườn hoa nhỏ rung rinh giữ chân người
Chú bê vàng nghểnh tai
Trước tiếng kéo lách cách
Người quản giáo cắt tóc cho phạm nhân
Hồ Bắc Phong lao xao cá lượn
Hóng tiếng đập bóng chuyền từ vách núi dội ra
Tôi như cây trên đồi lặng gió
“Phạm nhân làm sinh nhật trong tù”
Bài thơ viết hơn hai mươi năm trước
Đang vọng về giữa rừng núi Bắc Phong
Bắc Phong, cuối thu 2020
ẢNH 2
Trong ảnh:
Người
đẹp hơn người
Hoa
đẹp hơn hoa
Nhà
đẹp hơn nhà
Cây
không thể xanh
bằng cây.
TAY EM
Người ta nói
đôi con mắt cửa sổ tâm hồn
anh lại thấy
bàn tay em khóa, mở
Cửa núi rụt rè
đôi tay em măng nhú
đóng vào
mở ra
Xa em
anh nóng đôi bàn tay
gần em
anh bỏng đôi con mắt
Chỉ một ánh nhìn ai đó
đậu vào tay em
anh cũng tiếc!
TRONG ỚP CỦA EM
Đói ăn
anh vào rừng tìm củ mài
củ mài ăn sâu
đào sao khỏi gãy?
Dao cùn
anh tìm đá để mài
và mài sao cho dao sắc?
Chùn chân mỏi gối
anh về ngồi lỳ trước ngõ nhà em
bên hòn đá mài
dù dao anh rất sắc
Đói ánh mắt
chim trên trời chao cánh
cá dưới suối không hạt mát* cũng say
Em gái Mường
tình hơn hạt mát
anh xin được làm cá
nằm gọn trong ớp của em.
MÙA VỤ
Những con đường khác nhau
Ngã năm ngã bảy bao bàn tay xòe vẫy
Nhưng không cái chỉ tay nào biết về đích
Nếu đôi chân chưa cất bước trong đầu
Những khúc khuỷu quanh co thắt mở
Vừa hiện hình vừa lẩn khuất mây bay
Muốn cắt cua phải vượt lên phía trước
Xẻ núi mở đường hay dựng cáp treo?
Ý nghĩ vào mùa từ khi chưa vỡ đất
Cho giấc mơ chính vụ nảy mầm
Kẻ gieo trồng bắt tay mưa nắng
Đất và người nên nghiệp nên công
Muốt con đường dừng chân nhìn lại
Hôm nào giọt mồ hôi có gai
Nửa thấm đất nửa bừng lên từ đất
Hóa thân thành mùa vụ gặt giấc mơ.
L.V
(Còn nữa)