Ngọc Diệp
NHỮNG ĐOÁ HOA VÀNG LUNG LINH TRONG ĐÊM
Nhà thơ Bình Nguyên Trang ghi dấu ấn với giải Nhất của cuộc thi “Tác phẩm tuổi xanh” của Báo Tiền phong năm 1997. Làm thơ từ khi còn ngồi trên ghế nhà trường, chị là cây bút quen thuộc với nhiều thế hệ qua các sáng tác in trên báo Hoa học trò, Mực tím, Tiền Phong. Tập thơ Đêm hoa vàng (NXB Hội Nhà Văn - 2024) là tập thơ thứ năm trong quãng đường lao động sáng tạo gian truân nhưng cũng đầy hạnh phúc của chị. Độc giả như tìm lại những ngày tuổi trẻ vô tư, nhiều khát vọng, những hình ảnh thuở thiếu thời miên man trong ký ức: cây gạo đỏ đầu làng, bụi duối, rặng dâm bụt cuối ngõ… khi đọc thơ Bình Nguyên Trang.
Tập thơ Đêm hoa vàng dài 120 trang với 43 bài thơ chia làm hai phần “Thuyền đã mất dấu buồm, sông đã vội” (16 bài) và “Niệm” (27 bài). Lang thang tìm lại mình trong miền ký ức xa xôi, tác giả nhớ về người yêu chưa rõ mặt, nước mắt của thời bồng bột, thơ ngây, về người lạ trên chuyến tàu quá khứ… để chiêm nghiệm và nhận diện rõ hơn chính mình thời hiện tại “ Thỉnh thoảng rơi vào tôi vài mẩu vụn/ Vài chữ cái cho tôi ngồi đoán chữ/ Xếp lại những ân tình/ Xếp lại những buồn đau/ Xếp lại tôi ngày đã qua, xếp lại…” (Nhật ký kẻ nghiện ăn ký ức). Ký ức về mẹ tần tảo sớm hôm lo cho con thành người, khi con lớn khôn rời vòng tay mẹ, mẹ vẫn luôn đợi đón con về “Mẹ vẫn ngồi bậc thềm khâu áo/ Ký ức lùa những chấm rong rêu/ Lòng vẫn nhớ một vầng trăng cũ/ Nơi đáy ao mất dấu tự hôm nào” (Trở về). Những mệt mỏi, đớn đau trên đường đời hối hả chợt biến mất tự khi nào khi nhớ về mẹ, về quê hương, về hồi ức những ngày xa xưa đó: “Hôm nay ngày gì, ngày Mẹ của tôi/ Nhưng trong tim tôi ngày nào cũng mẹ/ Tôi mang mẹ đi như một ngọn đèn/ Để soi tháng ngày vợi bớt lênh đênh” (Đoản khúc dâng mẹ). Vấp ngã, buồn đau tan thành sóng nước trôi xa bởi con chợt nhận ra, cuộc đời còn mẹ là cuộc đời hạnh phúc, bình yên, còn mái nhà cho con nương náu trở về. Mẹ là ánh sáng chiếu soi, đợi con trong những ngày đông giá hay nắng cháy mùa hè. Con vụng dại đi từng đoạn tương lai, dò dẫm trong ngày vô định nhưng ký ức mẹ hiển hiện sáng soi để con vững tiếp trong đường đời hối hả..
Đêm hoa vàng cũng đánh dấu sự trở lại của người đàn bà luôn nồng cháy với tình yêu, khát khao kiếm tìm hạnh phúc giữa cõi ta bà rộng lớn, mênh mông. Em luôn đợi mong một ngày anh đến, để những khát khao hoá hiện thực tươi vui “Em đã chơi trò chơi của chúng ta, như con dế tự do bờ cỏ/ Em đã bỏ trần gian để cư ngụ con đường/ Dấu chân em ngập tràn hoa nở/ Anh là chân trời miễn nhiễm mọi suy tư” (Con đường). Là những tháng ngày ấm êm hạnh phúc, khi cảnh vật cũng nhuốm vị ngọt ngào của tình yêu, là em của những mong chờ về tương lai của đôi ta, là sự đắm mình, hết lòng đắp xây cho tình cảm đôi lứa “Em muốn mình thơ dại/ Trong tình yêu của anh/ Cánh buồm dù mê mải/ Vẫn bình yên bến bờ” (Thư). Càng hy vọng, tràn ngập niềm tin nên khi trắc trở, trái ngang, em càng buồn đau về những biệt ly sắp tới “Chừng như tôi buồn quá/ Lẩn thẩn với mây trời/ Gió héo vàng nhặt lá/ Xao xác tình thu trôi” (Chừng như tôi còn đợi). Buồn vậy, đau vậy nhưng em chưa từng trách, vẫn chờ anh giữa hối hả cuộc đời để hàn gắn những kỷ niệm xưa cũ “Em nghĩ mãi về con đường ta đợi/ Để mang nhau đi như bí mật trong đời/ Để bên nhau chốn ấy không rời/ Để riêng có con đường - mãi mãi” (Con đường). Dẫu biết thời gian mỗi người là hữu hạn giữa vô hạn không gian sự sống nhưng em vẫn luôn mong tình yêu dẫn lối em đi trên chặn đường dài. Để tương lai nhớ lại, em không hối tiếc quãng đời thanh xuân hiến dâng hết mình cho tình yêu đôi lứa.

Sử dụng thể thơ tự do với ngôn từ giàu sức gợi miên man, nhà thơ Bình Nguyên Trang khi là chính bản thể giãi bày với cuộc đời hối hả, khi là người quan sát những biến chuyển của đôi lứa yêu nhau. Sự nhiệt thành, dốc lòng của cả cuộc đời người phụ nữ trong tình yêu chỉ đổi lại những phút giây yên bình, vững trãi “Cho em một quê nhà/ Một bờ vai nương tựa/ Dù ngàn năm trôi qua/ Rồi một ngàn năm nữa” (Trong mênh mông thiên hà). Nương tựa ở anh, em tìm lại chính mình đã mất, tìm lại em của những ngày tuổi trẻ nhiều khát khao, ước vọng nên có khi em an yên, chấp nhận buồn đau ngày cũ “Nằm nghe thời gian quên nhớ/ Hỏi đâu năm tháng xa rồi/ Bài thơ viết còn dang dở/ Còn tìm câu chữ sánh đôi” (Những ngày không đi ra phố). Em vì anh mà rực rỡ nhưng không vì anh mà héo tàn, em vẫn gắng gượng khép vết “sẹo buồn câm lặng” để đón ánh nắng mai rực rỡ trên đường đời rộng mở…
Đêm hoa vàng khép lại với tiếng reo vui khe khẽ “Rồi sớm mai mặt trời lên ta biết/ TÌNH YÊU có thật nơi này… (Rồi sớm mai) là sự khẳng định của nhà thơ về tương lai tràn ngập tình yêu và hạnh phúc. Với 43 bài thơ nhẹ nhàng, khúc triết, Bình Nguyên Trang đưa độc giả đến với những giai điệu tình yêu, dù khó khăn, gian khổ nhưng chị vẫn vững tin vào chân lý cuộc đời “Người với người sống đã yêu nhau”. Lần giở từng trang, ta thấy hoa vàng lặng lẽ toả hương bên sự tốt đẹp của đời người để rồi từ đây, trái tim sẽ tìm thấy nhau, cùng chung nhịp đập hướng về tương lai ngập tràn ánh nắng…
N.D
Người gửi / điện thoại

