Lê Va
NHÀ SÀN
Những thân rừng dựng cao chiều núi
những nứa tre lóng mốt lóng đôi
tầu cọ bó tranh đan mưa đan nắng
đêm thung chiều lòng cái ngủ
ngày đồi dỗ lòng cái thức
thanh toát mường ta thanh thoát nhà sàn
Đón bàn chân khôn màn thang ý tứ
cùng cái bắt tay cột cái xà con
làm nên lời chào của những vì kèo
Rước khách lên mời ngồi bên voóng
chồng đệm chạm mái nhà
tầng tầng mặt phà thơm phức
chủ nhường khách thảm mây chiếu hoa
dành không gian sương tím mây vàng
trong suối gần ngọt mát khoang xa
Bập bùng đỏ bên gian chủ
mế vần cơm cho con lửa ngủ
đôi đũa cả xứng đôi trong ống
với tay lên cầm cái cầm canh
gác bếp theo những ngày đã qua
hong vàng cả ngày đang tới
Vỏ bầu già đựng lời Thường, Đang
ngàn năm vọng biển
trong nhà ta thay chỗ nguội than tranh
những chạc trâu khoanh tròn đứng vách
vòng thời gian khép lại mùa nương
những cum vàng chất ngất
họp cối chày thơm tiếng cụp cum
dưới tay mẹ đàn ong xòe cọ
bên lưng em xà tích rung reng
Đàn ông voóng ngoài
đàn bà voóng trong
con trai xếp bằng
con gái xếp mái
câu mời bỏ bùa khách xuôi khách ngược
vầng trăng bỏ bùa sừng rượu hây hây
mắt bỏ bùa mắt xao xuyến non ngàn
tiếng gà mon men đêm ví đúm
Lượn đường uống xuôi màu dòng thổ cẩm
nối đuôi nhau rủ nước về sàn
lấp ló gương mặt sáng đôi chân
những đàn trâu rung mõ bước qua rừng chiều
những đàn dê cọ sừng tránh làn sương sớm
Những khạp nứa
sân thượng của rừng ban công của núi
nắng mưa song mây sợi giang sợi hóp
kết ớp đan bề chứa nghĩa
quay tơ kéo sợi dệt tình
con mèo mướp lim dim suối reo
Từ hồng hoang tiếng công thức núi
những công cao việc rộng trong mường
vang như sấm
ấm như lửa
lời đẹp lời lành
ngọt đắm ngọt chìm
từ nhà sàn gửi tiếng vào mây
L.V