Sương Nguyệt Minh
NHÀ SỐ 4, MÙA NÀY HOA RƠI NHIỀU QUÁ.
Chỉ một năm mà 3 nhà văn nhà thơ đã ra đi. Năm ngoái là nhà văn Khuất Quang Thụy, sau đó là Ngô Vĩnh Bình, và hôm nay là... nhà thơ Nguyễn Đức Mậu lai ra đi khỏi nơi trần thế.
Ông Nguyễn Đức Mậu vẫn khỏe mạnh, cười tươi, hàng sáng vẫn đi bộ ra phố Lý Nam Đế, ra vỉa hè Phan Đình Phùng rộng rãi có 3 hàng cây sấu, cây xà cừ cổ thụ... đi bộ. Đi bộ qua cổng nhà số 4 - Tạp chí Văn Nghệ Quân Đội, gặp ai ông cũng bắt tay cười hiền hậu. Có hôm, ông lên xe bus, và... đi rong chơi. Ngồi xe bus đi rong khắp thành phố hà Nội, ngắm những mái nhà phố cổ thâm u rêu mọc, những biệt thự phố tây, những con đường xao xác lá vàng ươm rơi rơi, những cây liễu rủ xuống mặt gương Tây Hồ..., rồi đi về. Cũng là một thú vui nhàn tản cuối đời, ngoài chuyện sáng tác, chẳng mấy ai có được.
Theo nhà văn Phùng Văn Khai - Phó TBT Tạp chí VNQĐ, sáng qua, 7/4/ 2026, vẫn một chuyến xe bus rong chơi ở cõi đời Hà Nội, bỗng nhiên ông choáng và... gục xuống. Nhà xe, vội đưa Ông vào Bệnh viện Thu Cúc cấp cứu, nhưng ông đã ra đi, đi mãi, đi từ cõi cầm bút nhọc nhằn, từ 1 cuộc rong chơi cuối đời đi hẳn về miền cao xanh.
Nhưng mà bất ngờ, ai ai ở Tạp chí VNQĐ cũng bất ngờ. Vừa buổi sáng, ông còn bắt tay, còn khen Phùng Văn Khai tự nhiên làm thơ hay hẳn lên. Vậy mà chỉ sau mấy tiếng đồng hồ đã bàng hoàng nghe tin Ông mất.
Nhà số 4 Lý Nam Đế gọi ông là NGƯỜI HIỀN. Nhớ ông là nhớ Người hiền. Nhớ ông là nhớ "Trường ca sư đoàn", nhớ "Nấm mộ và cây trầm", nhớ "Nếu tất cả trở về đông đủ/ Sư đoàn tôi sẽ thành mấy Sư đoàn", nhớ "Màu hoa đỏ"... Ông ra đi, nhưng thơ còn ở lại mãi mãi với đời.
Cầu mong Ông thanh thản vân du cõi hạc. Chào ông, tiễn biệt ông - một nhà thơ cùng tòa soạn với nhau, cùng vui buồn với nhau.
Cuộc đời quá phù du, quá mong manh. Mới vài chục phút trước còn cười nói bắt tay nhau, chỉ vài chục phút sau đã âm dương hai ngả. Một năm, tòa soạn có 3 nhà văn nhà thơ lớn ra đi. Cứ nghĩ đến là xót xa, tự nhiên anh Min thấy lòng chùng xuống, tự nhiên thấy mình không còn giận hờn ai nữa. Rồi cũng sẽ đến lượt mình ra đi, bắt đầu chuẩn bị đi là vừa, để đi như ba bác đàn anh vừa rời cõi tạm.
Đúng như Hoàng Vũ viết, con người "Chỉ như hạt bụi bám qua/ Quá đi một tí là thành hư vô".
S.N.M